Chương 3
Bà Cán vừa đun xong ấm chè xanh thì có người xuất hiện ngoài ngõ. Anh ta có vẻ không phải người ở xã này nhưng lại dắt xe đạp đi thẳng vào nhà làm như người quen cũ. Nhác trông thấy bà hắn cúi đầu rất thấp và hỏi thăm liên miên:
- Chào cụ ạ. Cụ có khỏe không? Việc đồng áng thế nào? Thu hoạch có được như ý không?
Hắn vừa chào vừa dựng chiếc xe đạp còn mới ở thềm. Bà Cán nghĩ: không khéo lại cán bộ Ở trên về giải quyết nốt công việc biểu tình biểu tiết còn rơi rớt lại ở vùng ven biển.
Người khách ăn mặc thường phục, mang săng đan chớ không phải dép cao su, mũ da nửa sạt màu xám, lại thêm cặp kính dâm đen đen là. Bà Cán cất tiếng đon đả tỏ vẻ quí khách:
- Mời anh vào chơi xơi nước!
- Dạ cám ơn cụ ạ. Phiền cụ quá!
- Chẳng hay anh ở đâu ta, đến nhà tôi có việc gì vậy?
- Dạ cháu là người trên Hà Nội có bà con ở huyện này. Đi xa lâu ngày nay trở về thăm. Người xưa cảnh cũ thay đổi nhiều nên tìm chưa ra. Nhân tiện ghé đây xin nhờ tí nước – Anh chàng vừa đáp vừa lột cặp kiếng cầm tay.
- Anh làm tôi giật mình – Cụ già để tay lên ngực – Tôi cứ tưởng là trên trung ương cử người về điều tra việc gì nữa đây.
- Dạ vụ nhân dân có ý kiến về chánh quyền thì trung ương đã cử cán bộ cao cấp về giải quyết cả rồi. Nhân dân toàn tỉnh yên ổn làm ăn như trước.
- Vâng ạ! Ơn đảng đã thi hành kỷ luật cán bộ hủ hóa tham ô, dân chúng lấy làm hả hê lắm.
- Đảng còn phải xem xem nhân dân sinh hoạt thế nào, làm ăn ra sao.
- Dạ thì cũng đâu vào đấy như xưa rồi.
- Nghĩa là sao ạ? Anh chàng đưa gọng kiếng vào mồm gặm gặm lắng nghe gia chủ.
- Dạ thì dân ở đây trước cũng như sau cách mạng cứ phải vắt mũi đút mồm, anh cứ xem quanh đây thì rõ, chỉ cán bộ là sân gạch nhà tường ao chum có đủ thôi ạ.
- Theo cháu biết thì từ ngày các cụ Ở Tiền Hải rạch cái trống nhà làng nổi lên chống sưu thế năm 1930 tới bây giờ thì đời sống dân Thái Bình này vẫn như thế, chỉ có nhà gạch thì mọc lên lấn át cả nhà tranh thôi. Con thưa thật với cụ, thời Pháp cũng thế mà thời nay cũng thế, thành thị bao giờ cũng dễ thở hơn nông thôn. Việc làm cũng không khó tìm. Cụ cứ lên đó mà xem. Người nghèo đi ngang các nhà giàu có lắm bàn tay vẫy gọi vào bố thí. Ở trên đó người ngoại quốc đến đông, cán bộ cao cấp, ai nấy cũng cứ tiền bạc rủng rỉnh. Người ta cần vú em, chị bếp, con sen, con nhài, tìm không có. Đúng ra là người thành thị lại không thích thuê người thị thành mà lại đi tìm người thôn quê, chân chỉ hạt bột, chân thành dễ dạy, không cắp vặt, không xảo quyệt điêu ngoa.
Anh chàng nói một hơi dài. Bà Cán nghe lấy làm mát dạ, bèn mời:
- Anh xơi nước đi! Thôn quê chúng tôi thì chỉ có chè xanh nước vối chớ làm gì có chè mạn chè sen, anh chiếu cố cho!
- Dạ không dám – Anh chàng để cặp kiếng trên bàn bưng tô nước lên uống từng ngụm lớn, xong để tô xuống, quệt mồ hôi trán và nói:
- Trên đó bây giờ thiếu gì nghề, nghề gì cũng kiếm tiền dễ dàng. Đến đỗi mài dao mài kéo mà cũng kiếm cơm được. Mà có phải học hành huấn luyện gì cho cam. Không dám nào, cụ cần đến con thì con xin giúp ạ! Đó là phương châm của ở trên, lá lành đùm lá rách, thương người khác thể thương ta ạ!
Anh chàng vừa nói vừa nhìn nét mặt co dãn của cụ già mà đọc tình cảm bên trong của cụ. Lặng im nhìn ra sân thấy mấy con gà mái vàng đi qua sân, Kính dâm nói:
- Nhà ta nuôi lắm gà nhỉ!
- Vâng tôi chắt bóp mua được 3 con gà giống lấy trứng cũng đỡ được đồng rau, còn gạo thì phải do lao động chính của con bé Mùi. Nhưng mà từ lâu nó cũng không còn lĩnh lương hợp tác xã nữa. Cho dù 4 ký thóc một công nhật, nhưng có còn hơn không.
- Sao thế ạ?
- Hợp tác xã giải tán êm đềm rồi ạ!
Kính dâm xua tay:
- Thế thì cụ theo cháu lên Thủ Đô, cháu có nhà người bà con buôn bán tọ Họ sẽ bảo đảm cho cụ việc làm, nhàn lắm, như khảy cái móng tay này này.
- Cảm ơn anh, nhưng tôi chẳng quen đi xa anh ạ! Từ ba đời nay gia tộc tôi bám cái gốc năn gốc lác đồng này mà sống, một tấc không rời. Bây giờ bỏ quê mà đi đến đồng đất nước người biết có bằng được ở đây hay không? Ở quê nuôi mấy con gà con qué mỗi ngày cũng lượm được 3 quả trứng. Năng nhặt chặt bị. Tôi lên đó nhớ cái nhà cái cửa, con gà con qué lắm, làm sao sống nổi?
- Cụ nói thế con rất thông cảm. Ngày xưa con bỏ quê lên tỉnh không nhớ gì hơn nhớ cái bến đò bờ sông Trà Lý trước cửa nhà con, nhớ nhất những ngày mưa khách mang áo tơi đội nón lá như những con nhím đi giữa trời mưa. Nhớ tiếng sóng vỗ bờ nghe oàm oạp ngày đêm. Những đêm đầu con không ngủ được, nhưng rồi cũng quen, khi có việc làm, cuộc sống dễ thở hơn, có đồng hào bỏ túi xủng xẻng quên dần để lo việc kiếm ăn. Nếu cụ nhớ nhà thì vài tháng lại về thăm. Rồi ngày tư ngày tết cũng về. Xe cộ ngày nay vèo cái là tới, đâu phải khó khăn gì. Rồi ít lâu cụ sẽ quen. Ai hỏi quê cụ Ở đâu? Cụ sẽ đáp “tôi ở Hà Nội”, chớ cụ có nói cụ Ở Thái Bình đâu. Thiếu gì người một kiểng hai quê! – Kính dâm nói luôn không nghỉ – Đấy cụ xem bây giờ có biết bao người vào Nam làm ăn phát đạt, có còn coi quê mình là miền Bắc nữa đâu. Cách mạng thay đổi tận gốc, ngay cả con người.
Bà Cán ngồi lặng thinh. Bà đưa mắt nhìn mấy con chim sẻ đáp trên tàu cau nhìn xuống hồ nước. Chúng đến để uống tí nước còn sót lại trong đáy hồ. Cái hồ đã nứt từ lâu không còn dùng chứa nước nữa, chỉ làm “quán giải khát” cho chim. Lũ chim sà xuống đậu ở thành hồ lấm lét ngó quanh không thấy người mới nhảy vào trong hồ uống nước rồi bay vù lên. Hôm nay hình như trông thấy người lạ, chúng cứ đứng ở tàu cau nhìn xuống hồ nước rù rì với nhau rồi lại bay đi.
Bà Cán nói:
- Tôi uống nước từ trong cái hồ này đã hai mươi mấy năm rồi đó anh. Nước ở đâu cũng lạ miệng. Khi có việc đi loanh quanh trong xóm có khát thì cũng về làm vài ngụm. Ông nhà tôi xây nó được hai năm thì mất. Bây giờ nó hỏng ở dưới nền, nước chảy đi, tôi muốn chữa lại mà không có tiền mua xi măng và trả công thợ.
- Ồi! Cụ lên Thủ Đô thì cái hồ này dùng để ủ phân xanh! Ở trên đó toàn ăn uống nước máy, giặt giũ cũng bằng nước máy, không có vi trùng. Cụ lên đó chơi vài hôm nếu không y như lời tôi nói thì tôi sẽ đưa cụ ra bến xe mà về lại nhà, có khó khăn gì. Cụ được biết Thủ Đô ta đổi mới cũng không bỏ cái công!
Kính dâm hớp nốt chỗ nước chè xanh rồi đứng dậy:
- Cụ có biết cái Pha ở đằng xóm Đông không?
- Có biết... con bé lỡ dại... ấy mà!
- Ấy thế mà cô ấy sẽ đi Hà Nội nay mai. Lên đấy có hội từ thiện giúp đỡ. Sau khi sinh đẻ nếu muốn nuôi con thì mang về nuôi còn muốn để lại cho chính phủ nuôi thì cứ để đấy, trở về tay không như gái còn son rồi hãy lấy chồng... ai biết gì đâu, chứ cứ ở quê, thì trong nhà chưa rõ, ngoài ngõ đã tường. Một đồn hai, hai tán ra năm, bảy, chín, mười, đau tim nhức óc chịu sao nổi với cái môi dày mép mỏng của thế gian.
Đến sa hầm sẩy hang như cải cách ruộng đất mà đảng còn sửa được nữa là chỉ lỡ dại có một lần. Mà cho dù mấy lần đảng cũng sửa được hết cả!
Rồi Kính dâm cáo từ. Ra đến thềm tay đã đặt lên thay cầm xe đạp, Kính dâm còn gượng lại bỏ câu thòng:
- Nếu cụ đồng ý thì cháu lo cả chọ Cháu chỉ mong giúp được người bản sở... Lâu lắm cháu mới có dịp về quê một lần. Nếu cụ có lên Hà Nội thì xin đến phố Hàng Cốc hỏi tên Kính, thì ai cũng biết đó là “Kính” dâm – nhưng sợ e chậm trễ người ta đã thuê kẻ khác mất.
Nghe nói thế bà Cán vội vàng bảo:
- Nếu anh có trở lại rước cô Pha thì đến đây cho hai mẹ con tôi sẽ có ý kiến.
- Vâng ạ!
- Anh nhớ đừng có để cho chúng tôi chờ nhé!
Kính dâm vừa đạp xe ra khỏi ngỏ thì cái Mùi từ trong buồng bước ra gắt khẽ:
- Mẹ, sao mẹ quyết định như thế?
Bà Cán tiếp:
- Tao nào quyết định cái gì?
- Mẹ nói là mẹ chờ người ta.
- Chờ thì đã sao nào?
- Người ta tưởng mẹ quyết định đi Thủ Đô.
- Đi thì đã sao? Ở đây cùng cực lắm rồi con ạ. Mẹ khổ đã đành, mẹ không muốn con khổ thế. Anh mày đi giải phóng miền Nam, miền Nam giải phóng hai mươi mấy năm rồi mà chưa thấy nó về cũng không có giấy báo gì cả. Mai mốt mày đi lấy chồng, để mẹ Ở với cái hồ bể ấy à? Cái số của dân Thái Bình này là thế, không ở được quê mình, chỉ sống được ở quê người. Mẹ với con lên cả Hà Nội kiếm việc làm, người ta đã hứa rồi. May mà gặp người bản sở chớ không thì mẹ con mình đói chết vẫn chôn chân ở đây, ôm gốc năn gốc lác.
Cái Mùi nói:
- Lâu nay con cũng muốn đi, nhưng không biết đi đường nào, đi đến đâu?
Cái Mùi vừa dứt tiếng thì có tiếng trả lời:
- Hỏng biết đi đâu thì đi theo tui nè!
Bà Cán nhìn ra thì thấy một người đàn ông dắt chiếc xe máy đang kêu xình xịch vào đến nửa sân. Anh này mặc quần áo Tây. Có vẻ hách hơn anh Kính dâm vừa đi. Vào nhà, anh ta ngồi vào bàn không chờ gia chủ mời mọc, và nói ngay:
- Nghe tui nè, hãy coi chừng anh Kính dâm! Nó là cò mồi đấy. Nghe nó rồi hối hận không kịp! – Anh chàng nói năng như người nhà và nhìn Mùi:
- Ơ kìa, cô bé này ở đâu đến thế?
Anh ta trỏ vào Mùi. Mọi việc đột ngột, cô bé không kịp lẩn vào buồng.
- Như em gái đây lên đó thì kể như 90% trúng số! Hề hề, má và em hãy nghe đấy! – Anh ta gọi bà Cán và cô bé ngọt ngào bằng má và em – Ở trên đó có hằng chục nghề, tôi tìm cho được ngay, nghề độc lập chớ không phải công nhân rửa bát lau nhà dưới quyền chỉ huy của người ta đâu. Hãy nghe đây: nghề đấm bóp là một, giác hơi là hai, nghề xỏ tai con nít là ba, nghề ngoắc là bốn. Cả chục nghề tha hồ mà chọn bằng thích.
- Nghề “ngoắc” là nghề gì mà cái tên nghe kỳ cục vậy ông? Mùi hỏi.
- Tên kỳ cục nhưng nghề không kỳ cục. Đó là nghề đứng bên vỉa hè, mời gọi khách vào quán ăn, quán cà phê, chủ quán sẽ trả tiền cò cho.
- Tiền cò là tiền gì hở ông?
- Tiền cò là tiền công chủ quán sẽ trả cho cô khi cô mời được một người khách vào quán, từ một ngàn đến một ngàn rưỡi. Khỏe ru hà! Cô em ở đây một ngày kiếm được hai ngàn không? Lên đó nếu cô lãnh ngoắc cho quán bia thì một ngày cô cũng bỏ túi 10 ngàn là bét. Đó là trường hợp chủ quán bao ăn bao ở luôn, còn nếu cô ở độc lập thì 15 – 20 một ngày là dễ như ăn cháo.
Mùi mím môi suýt bật máu, mắt chớp lia, bỗng nói:
- Được rồi. Nhưng ai thuê tôi thì phải bảo đảm cho mẹ tôi luôn!
- Chuyện đó dễ mà, cô em hì hì... Trước đây thủ đô còn nhiều nghề hơn nữa, như nghề chùi rửa “bugi” xe Honda.
- Tôi không biết máy móc.
- Vậy thì làm nghề đi đổi dép mới lấy dép cũ.
- Lấy làm gì dép cũ?
- Ấy vậy mà có việc dùng. Dép cũ đem về bán cho lò họ sẽ nấu chảy ra rồi làm ra dép mới đưa cho cô đi đổi dép cũ. Cứ luân lưu vòng tròn như đèn cù vậy.
- Nghề đó chắc mẹ tôi không thích đâu!
- Thế thì đem chăn màn cũ đổi lấy gà vịt!
- Chúng tôi chỉ có chăn màn cũ để dùng, đem đổi rồi mùa đông tháng giá lấy gì mà đắp?
- Thế thì nghề dắt heo nọc... !
- Nghề gì quái gỡ vậy? Thôi đi, ông cút đi! Đừng nói nhảm nữa.
- Nghề này nghe qua thì không ai ham nhưng sự thực thì hốt bạc đó, dắt nó đi đến chỗ, phó mặc nó làm nhiệm vụ cao cả xong mình dắt nó về.
- Nhưng chúng tôi không có vốn để mua một con heo...
- Thế thì làm nghề thiến heo thiến chó! Nghề này chỉ cần có hai món dụng cụ rẻ tiền, là con dao nhỏ và một sợi dây thừng. Hoàn toàn không phải bỏ vốn ra. Nếu không chịu nữa thì nghề chữa xe đạp. Nhưng nghề này phải có gốc, vì cần phải chiếm một diện tích hợp pháp trên vỉa hè. Nghề này là nghề ruột của bộ đội giải ngũ, thương binh hoặc ngụy quân mới ra tù. Nếu không có gốc thì khó chen lấn với họ. Có khi tranh giành đến đổ máu.
Anh chàng tiếp tục giải thích:
- Trước đây thì có nghề bơm mực bút nguyên tử và bơm “ga” quẹt máy.
- Bút nguyên tử là bút gì?
- Đó cũng là bút nhưng không có ngòi và không phải chấm mực nhưng vẫn viết được. Người Hà Nội gọi là bút bị Tôi cũng có một cây đây này – Anh chàng rút cây bút và móc túi lấy mẫu giấy ra quẹt quẹt rồi đưa cho cô Mùi cả giấy lẫn bút.
Cô gái cầm lấy xem và kêu lên:
- Ngộ há! Bút không có ngòi mà viết được!
Anh chàng tiếp:
- Nhưng mà bây giờ hai nghề này biến mất rồi, vì dân thủ đô đã tiến bộ nhiều. Đây này, má và em hãy xem! – Anh chàng móc trong túi ra một chiếc bật lửa to bằng bao diêm, bật đánh “xoẹc” một cái, ngọn lửa hiện lên xanh lè, đưa ra gió không tắt, châm thuốc rít một hơi và nói – trước kia nhân dân ta vừa sau chiến tranh còn nghèo nên xài hết “ga” phải bơm thêm, do đó nảy ra nghề bơm “ga” hộp quẹt. Nay dân ta đã giàu, nước ta đã mạnh nên xài hết “ga” là vứt đi. Mỗi một chiếc giá 50,000, cũng như lốp xe đạp bây giờ hễ chạy banh-ta-lông thì vứt chớ không khâu lại để xài như trước nữa.
Nghề chữa xe đạp hiện nay thịnh hành nhất Thủ Đô nên khó bề chen lấn vả lại phải có một số đồ nghề và phải biết kỹ thuật, phải tập sự một thời gian rồi mới độc lập được nên khó bề. Nếu má có anh nào ở nhà thì con có thể chạy cho một chỗ đứng vỉa hè.
Anh chàng nói dứt lời lại tiếp ngay:
- Má và em suy nghĩ để quyết định nghề nghiệp. Đó là tất cả các nghề con biết còn các nghề khác cũng có nhưng tay ngang khó vô.
Nói xong anh chàng cáo từ, thì chàng Kính dâm trở lại. Anh ta nói ngay:
- Nãy giờ tôi đứng ngoài thềm nghe anh ta kể nghề này nghiệp nọ nhưng còn thiếu một nghề đó là nghề bán trứng.
- Phải đấy! – Bà Cán gật đầu tiếp – Nhà tôi có mấy con gà mái mỗi lần tôi lượm được 3 trứng. Sẵn đấy nhập vào bán luôn như công tư hợp doanh vậy.
- Dạ nghề này một vốn lời một rưỡi. Đây là trứng của nước bạn họ thả cho lăn qua biên giới tạ Mua 800 đồng bán lại 1200 mỗi trứng. Nhưng phải chịu khó lên tận Hà Giang Phú Thọ để đón mối mua ngay mới kịp. Còn một thứ trứng nữa, không phải bỏ vốn liếng gì ra hết, nhưng thu hoạch rất nhiều, bạc triệu là đồ bỏ, chục triệu trở lên... Hé hé...
- Trứng gì mà đắt gớm thế hở ông? – Bà Cán ngạc nhiên hỏi.
- Dạ, để giải thích sau! Nhưng mà tôi thấy khả năng của em gái đây thừa sức bán thứ trứng đó. Bây giờ tôi có việc đi gấp, ngày mai đúng 8 giờ tôi sẽ trở lại. Tôi xin lưu niệm cặp kiếng này ở đây để làm tin.
Ra đường thì vừa đụng Kính dâm đạp xe chạy ngang, anh xe máy vẫy lại. Xe máy hất hàm.
Kính (dâm) đáp:
- 80% kế hoạch nhà nước. Còn đằng ấy?
- 95%! Con Pha chịu bán cái bầu rồi! Thế là “dream” của cậu trở thành sự thực rồi.
- Nếu đưa được con Mùi về trển thì chuyến này hai đứa mình lãi to.
Kính (dâm) và Dream dắt nhau đến cây cầu ván ọp ẹp đứng ở đầu dốc, xe đạp dựa vào xe “dream”, hai chàng bàn chuyện. Kính nói:
- Cái cầu này là một trong những nguyên nhân dân Thái Bình nổi loạn đây. Mấy ông xã lạc quyên tiền dân nói là để cải tiến giao thông tức là chửa lại cây cầu cho các loại xe đều qua được. Tiền gom xong bỏ túi ráo nạo nên chiếc cầu vẫn thế. Người dân sống dưới chế độ dân chủ 50 năm rồi, ai bịt miệng họ được?
Dream gạt ngang:
- Bỏ đi. Bây giờ bàn mục tiêu của mình.
- Thì tớ đã đưa mẹ con mụ Cán vô vòng 80% rồi. Cho vô sâu tí nữa là giật.
- Mụ già thì dễ câu nhưng con bé thì hơi gờm.
- Xì, gái quê thì nó thế. Nhưng đứa nào mà chả ham tiền? Kính dâm xoa tay – Dưới tỉnh loại dịch vụ này dễ ăn hơn trên Hà Nội. Ở trển cò bán chuyên nghiệp, cò cơ hội lền khên nên chúng mình khó thọc mỏ vộ Cô bé Pha là hàng hiếm đấy nhé. Chủ mua sẽ được lãi to.
- Đằng ấy trả bao nhiêu?
- Tớ đi một vài đường đe dọa, đe dọa về tương lai rồi đe dọa về pháp luật, cô ta sợ lắm, thừa cơ hội tớ trả giá 2 tê thay vì giá thường là 12 tê.
- Gì bèo thế?
- Miễn cô ta đồng ý thì mình trả cọc 500 ngàn, đến gần ngày sanh thì mình đưa “cha mẹ” đến làm giấy tờ tốn mất 500, mình còn 11 tê, thanh toán tiền bệnh viện 2 tê, trà nước phải quấy chừng 1 tê, thêm mọi chi phí vặt vãnh nữa, mình còn 8 tệ Ở dưới tỉnh gái quê ngây ngô mang bầu loạn xị chẳng thua gì nữ học sinh trên thành. Vì thế dịch vụ của mình dễ ăn lắm cậu ạ. Tớ ngồi uống chè xanh hút chưa tàn điếu thuốc thì bà quán trỏ một cô bé mang cái bụng lùm lùm chừng 6, 7 tháng, vẻ mặt buồn hiu, bà ta hỏi nhỏ tôi: “anh còn trẻ, có muốn ra tay tế độ không, thì tôi bám mục tiêu cho! Tiền cò 20% thôi”. Tớ gật ngaỵ Cô bé đâu chừng 15, 17, chắc lỡ dại lần đầu!
- Thuộc loại hàng hiếm đấy – Kính kết luận và tiếp:
- Tớ bê cho bà quán 200 liền, để giữ mối. Tớ vừa đứng dậy định đi thì một gã trung niên vỗ vai bảo khẽ – “có cần hàng hiếm không?” Tớ gật. Thế là tri âm ngaỵ Gã dắt tớ đi vào một cái hẻm tối om ngoằn ngoèo hồi lâu tới một cái nhà không ra nhà ở đây có một cô bé bắt đầu làm mẹ hồi 15 tuổi. Cô ta đang giữ hai đứa bé, một đứa là con của cô ta, một đứa là con của bạn thân cô tên Liễu. Cô Liễu có con hồi 14 tuổi. Chồng cô chạy xe ôm, quẹt nhẹ người đi đường. Hai bên cãi nhau, chồng cô Liễu bẻ cây cọc lều quán bên đường đánh người kia chết tươi nên bị tù. Liễu sanh con nhỏ lại phải nuôi chồng ốm đau trong tù nên phải đi làm lúc còn non ngày tháng và gởi con cho bạn nuôi và nhờ bán dùm luôn nếu gặp mối lái tốt thì bán cả 2 đứa! Kính dâm vui vẻ – Trúng mối cá cặp, tớ bỏ bạc cọc và người bạn nhờ người đi kêu Liễu. Tội nghiệp hết sức. Cô Liễu đội mưa chạy về mình mẩy ướt mem, thân hình ốm nhom, mặt mày xanh lét. Cô ta hấp tấp bước lại nắm chân nắm tay đứa bé òa lên khóc nghẹn ngào thinh không trong tiếng nấc, “em đâu có muốn xa con, nhưng ở với em, em biết lấy gì nuôi!”. Chồng em bị tù hu hu... hức hức hức...
Kính xúc động ngưng ngang một giây rồi tiếp:
- Nhưng cô bạn của Liễu khuyên: “Nó ở với người khác sẽ sung sướng hơn ở với mày. Con tao cũng vậy thôi. Rồi mình đẻ đứa khác. Còn gà trống, còn gà mái, thì còn gà con. Lo gì." Cô Liễu nói: "Chồng tao tù chung thân biết chừng nào về mà gà dò gà con?". Cảnh tượng đau lòng quá cậu ơi. Nếu chúng mình ở trong hoàn cảnh đó thì sao. Tao chịu hết nổi khi nghe hai người đàn bà khóc rưng rức trong lúc hai đứa bé ngủ ngon lành. Tao móc tiền ra đưa cho mỗi người 250 ngàn rồi hẹn ngày trở lại...
Dream nói:
- Chúng mình cũng là người, hơn nữa cũng là cha của một bầy con chớ có phải là chó trâu, gỗ đá, nhưng việc thế nó phải thế. Nếu không có mình tới thì ai cứu mẹ con họ bây giờ? Nhiều khi tớ cũng tự hỏi thầm nếu mình lâm vào cảnh ấy thì mình có tri ân tụi cò không? Cho nên đành nhắm mắt đưa chân. Thôi đừng nói tới chuyện nhân đạo, người ta đành bán, mình đành mua, thế là nhân đạo rồi.
Kính nói:
- Không biết người ta mua trẻ sơ sinh con nít làm gì lắm thế? Ở bệnh viện nào cũng có cò, lớp nỗi lớp ngầm. Có khi hộ lý khoác áo cò chớp nhoáng.
- Có những cặp vợ chồng không con. Có những người đẻ mà cứ sẩy thai hoài không nuôi được cho nên khao khát tiếng khóc trẻ thợ Nhưng cũng có những người ác độc bóc lột trẻ con. Họ mua chúng về để bắt đi ăn mày đem tiền về nộp cho họ. Tớ đã từng gặp một đứa bé do tớ cò ở Bắc Ninh nay về Hà Nội đi xin ở khu vực Ba Đình. Tớ làm quen, hỏi nó, nó thuật lại hết.
Dream tiếp:
- Có những chủ nuôi 5, 6 đứa con kiểu đó, rồi cho thuệ Cứ mỗi buổi sáng chủ thuê đến trả tiền chủ thầu, rồi bắt một hai đứa trẻ chở đến khu vực đã được họ ăn công ký với các băng đảng khoanh khụ Mấy đứa trẻ đi xin suốt ngày trong khu vực đó, được bao nhiêu thì đem về giao cho chủ thuệ Số tiền thu được nhiều hay ít tùy theo đứa bé “tay nghề” cao hay thấp.
- Ối giời ơi cháu bác Hồ! Nếu bác biết được những chuyện như thế thì chẳng những “đêm nay bác không ngủ (#1) mà đêm nào bác cũng không ngủ!”
- Thôi đi bố khỉ! Đừng có đạo đức giả. Đã làm cái dịch vụ này thì đừng có cảm động vặt. Còn cảm động vặt thì đừng làm. Dream rút trong túi ra một tờ giấy trao cho Kính khi hai người ra khỏi hẻm.
- Giấy gì đấy? Kính hỏi.
- Xem thì rõ! Tớ mua miếng giấy này của một anh xe ôm với giá 200 đấy.
Dream đọc một dọc dài, ghi bằng nét chữ nguệch ngoặc như sau:
- bào thai 8 tháng con gái, quê mẹ Ở Hà Đông, giá 6 triệu, nếu con trai thêm một triệu.
- bào thai gần sinh, con trai 7 triệu. Nếu con gái bớt một triệu.
- hàng hiếm: 10 triệu trai, rất đẹp, sanh 3 ngày.
- hai bé trai 3 – 5 triệu, tiền cò 100, tiền giấy tờ 1 triệu, người mẹ trả các khoản B.V., tiền cà phê, 100 tiền cò.
Kính xếp tờ giấy lại trả cho Dream hỏi:
- Rủi giả mạo cậu làm sao?
- Gã xưng tên là Ba Dơi, chạy xe ôm. Gã cho xem chứng minh thư và số điện thoại xong còn đấm ngực bảo đảm: “Tôi chạy xe ôm ở đây, thấy tội nghiệp đám con nít khờ khạo lỡ dại nên ra tay làm phước, 200 (#1) không đủ tô phở!” Dream tiếp – Cái nghề này khác nào chạy hàng qua biên giới hay chơi bài cào. Năm ăn năm thuạ Có khi bù trất. Có khi cũng được ba tây. Ở đó mà làm giấy tờ hợp phá..áp. Ba Dơi hứa ngày mai tôi đến sẽ đưa tôi lên xem mặt mấy cái hàng hiếm. Có đứa mẹ còn đi học nhưng do thích ngọt mà bị chúng bạn lừa ăn xong quất ngựa chuối chạy tuốt. Con bé không dám về nhà. Ba Dơi bảo ở đây hộ lý cũng có đứa làm cò. Tụi mình mất mối vì đám đó. Tớ kinh nghiệm rồi cha non ơi! Ở bệnh viện tỉnh hàng hiếm giá rất bèo vì tuổi dậy thì ở nông thôn khờ khạo chớ không lém như ở thủ độ Chúng nó muốn thanh toán cục nợ tình cho nên bi nhiêu bi, miễn tống phức đi cho sớm mà khỏi mang tội ác. Có đứa mới 18 tuổi mà đã bán con hai lần. Như thế cũng được tiền như đẻ thuê mà khỏi bị vợ lớn ngầy ngà ghen tương, chưởi bới có khi bị đánh đập không dám la.
Kính gật đầu và nói:
- Tớ có gặp một trường hợp. Cô gái kêu tớ đến nhà làm hợp đồng trước mặt cha mẹ, đặc cọc 5 triệu. Tớ thấy giá hơi cao nên hơi lưỡng lự. Cô vỗ bụng pạch pạch bảo: “dứt giá 10 triệu, thiếu một đồng không bán. Bán để trả thù thằng bố nó Sở Khanh, hắn năn nỉ, xin lỗi tôi để hắn nuôi con, nhưng tôi tống cho mấy đá luôn và không cho biết tông tích người muạ Hắn có bạc tỉ cũng không chuộc lại được. Ông có mua thì mua, tôi không ép! Ông đừng có ham giá rẻ để hốt của đi khách. Mua về rồi rủi đứa trẻ bị nhiễm vi khuẩn si đa có phải là rẻ thành đắt hay không? Của rẻ là của ôi! Các ông nên nhớ thế!".
Dream thở dài:
- Có mẹ nào không thương con! Nhưng rứt ruột ra mà bán vì họ tin tưởng rằng ở với cha mẹ giả có tương lai hơn cha mẹ thiệt. Do đó dịch vụ của mình cũng có nghĩa có nhân. Ở đâu có cá là có cò. Cò này không ăn cá mà giúp nước cho cá bơi.
Hai người Thủ Đô đi rồi, bà Cán như tỉnh ngộ ra. Bà bảo con Mùi:
- U không đi đâu con! Có chết thì ở đây ăn cỏ ăn lác mà chết. Năm Ất Dậu cả nhà chết hết, u mới có 8 tuổi, nhìn người ta bỏ xác bố mẹ xuống xuồng đầy xác người trong xóm, sáng nào cũng thế. Cứ đầy 3, 4 xuồng xác, người còn khỏe chở ra gò chôn. U cứ quen mắt như thế rồi không biết khóc nữa. Đến thế mà u còn không bỏ xứ lên Hà Nội ăn mày thay, bây giờ còn có cơm bữa đói bữa no sao phải đi!
Mùi nói:
- Thời xưa chết đói, chớ thời nay làm gì có người chết đói nữa ủ Thời nay người dân mình đều nói đến chuyện xây dựng địa đàng thiên đàng. Người ta nói ở Hà Nội bây giờ không còn ăn mày nữa. Phố xá mọc lên như nấm, người đông đúc như nêm. Người ngoại quốc đói còn đến Hà Nội kiếm cái ăn kia đấy.
Bà Cán gắt:
- Liệu những nghề ấy mày làm được cái nào mà đòi đi!
- Cái nào con làm cũng được.
- Đi dắt heo nọc à?
- Thì cũng được chớ sao, miễn là đồng tiền lương thiện, không lường gạt, móc túi ai. Bần cùng lắm thì làm công nhân giúp việc cho nhà giàu, cùng nữa thì làm nghề “ngoắc” khách cũng khỏe thôi, hơn ở đây đào ao phác cỏ chứ ạ!
- Tao nghe nói trên đó loạn lắm. Con gái lên đấy hỏng là cầmchắc!
- Nếu hỏng thì ở đâu cũng hỏng, cứ gì lên Hà Nội. Đấy u xem, con Pha, chị Thìn ở đây chả “nên lắm” đấy ư? Tiếng đồn lên cả Nam Định.
- Thì đã đành. Đàn bà có chồng, chồng đi kiếm tiền về nuôi mà ở nhà ngủ với giai, chồng nó không đánh cho cái bã thuốc chó rồi ngoặc vào nhau mà chết thì cũng uổng đời. Nhưng nó không làm thế mang tội cố sát mà nó chỉ nhờ hai đứa em gái của nó rình bắt cho được cặp gian phu dâm phụ. Nó vào nhà bắt quả tang, hai đứa em nó lôi tuột ra đường lột hết quần áo rồi giăng tay giăng chân ra, còn nó thì hò lên: “con vợ tôi nó làm đĩ, bà con lối xóm lại đây mà xem”. Nó đi sụt lùi và bấm đèn pin vào chỗ nọ chỗ kia trên con đàn bà cho ai nấy nom rõ. Ối giời đất. Sao nó chưa tự vận đi, mà còn nhăn nhăn như mặt lợn ra đấy.
Cái Mùi kêu:
- Thằng cha đàn ông hèn! Con thì không phục! – Cái Mùi tiếp – Đàn ông thì cũng chả tốt lành gì đâu u ạ! Mười vụ ngoại tình thì hết 8 vụ cái quấy ở phía đàn ông. Đấy cái anh Bàng bên làng Đông Tiến giáp ranh làng ta có tốt lành gì. Đã có vợ đẹp con ngoan thế mà còn đi lang, nhưng không giấu được vợ. Không giấu được vợ nên mới thú thật là mình đã thương cái Na và đã ăn ở với nhau cả năm giời rồi. Chị vợ vờ đồng ý: “Anh hạnh phúc là em vui rồi! Em không phải là thường tình nhi nữ.” Anh chồng tưởng thật nên định đem cả tình nhân về ở chung một nhà. Chị vợ cũng đồng ý nốt. Anh chồng hồ hởi cách mạng, nên không đề phòng. Đêm nọ bị chị vợ thiến gọn. Hừ, cho bỏ cái đời!
Anh chồng bèn đi kiện lên ủy ban. Ủy ban xử anh “thất” hoàn toàn. Đã thất kiện lại còn tuyệt nòi và mất vợ.
- Con vợ gì vợ lạ vậy?
- Mọi việc hư hại trong gia đình là do đàn ông cả u à! Không có đàn ông thì đàn bà hư hỏng với ai?
Bà Cán gắt:
- Không có đàn bà thì đàn ông lấy gì mà hư?
Hai mẹ con im lặng nhìn nhau một lúc không ai còn lý lẽ gì để bênh vực “phe” mình. Mùi sang đề khác:
- Xã ta đã nghèo mà chủ tịch, phó chủ tịch, trưởng công an lại tham nhũng. Tiền lạc quyên họ lấy xây nhà gạch, lại còn tiền xây mộ bia cho chiến sĩ ở nghĩa trang mấy chục triệu bạc ở trên ứng chọ Đã hai năm rồi, không có cái bia nào được trùng tụ Tiền đó để vợ họ làm vốn buôn cả, lời ăn lỗ chánh phủ “chịu”.
- Mày biết đến thế à? Nghe lõm ở đâu thế? Tai bay vạ gió nghe con!
- 300 cái bia, mỗi cái 100 ngàn. Ba trăm cái là bao nhiêu tiền hở u?
Chiến sĩ hy sinh thân sống cho đất nước độc lập thì để làm gì, không được nấm mồ êm? Nhân dân góp tiền làm gì để mỗi lần qua chiếc cầu lại hỗ ngươi nhìn bóng mình dưới nước? Còn nhiều lắm cơ u à! Con không muốn nom thấy những điều trái tai gai mắt ấy nữa, nên con phải đi. Nay là đúng dịp.
- Một dạo tao nghe nói ở trên tỉnh về trừng phạt cấp huyện, cấp xã có đến 5, 6 chục người. Nhờ thế các vụ biểu tình mới thôi.
- Thôi là thôi ở bề mặt thôi u à, còn bên trong thì vẫn còn sôi sục nóng bức như than hồng dưới tro vậy.
- Bây giờ mày đi thì an phận mày, còn u ở lại với ai đây?
- Con mang u theo với con chớ. Thủ đô to lớn nguy nga thế chả nhẽ không có nơi cho mẹ con mình lót một cái tổ rơm, chả nhẽ lại không có hai bát gạo cho mẹ con mình nấu cháo húp hay sao? Con nhớn rồi. Mẹ để con lo toan việc nhà. Con hứa sẽ không làm điều gì để u phải khổ, để bố con tủi hờn nơi chín suối.
- Này Mùi, con nói mẹ nghe cũng thủng rồi! Thôi con có đi thì đi nhưng để mẹ Ở lại trông nom cái nhà này. Không gì cũng là mồ hôi nước mắt của bố con khó nhọc một đời mới được. Mẹ còn phải trông nom hương khói cho bên nội bên ngoại con. U nghe ở bờ biển hòn Ngưu giống hình con trâu nằm, hồi mẹ còn bé thì nó ở xa bờ mấy lèo buồm, mà bây giờ nó đã vào giữa đất liền. Ở đó có ngôi đền thờ cụ Thượng. Đền lập ra để ghi ơn cụ đã dạy dân khai phá rừng hoang lập ấp là đất huyện Tiền Hải ngày nay đấy. Đền thờ thiêng lắm. U muốn đến đó xin xâm thử xem hậu vận của con hung kiết thế nào rồi sau đó con có muốn đi thì cứ đi.
Bỗng Mùi kêu lên, hai chân quèo một cái gói nhỏ vuông vuông dưới gầm bàn:
- Cái gì thế này hở u?
- Cái gì đâu? Bà Cán khom nhìn dưới gầm bàn.
Mùi nhặt chiếc gói đặt lên bàn. Cả hai mẹ con trố mắt nhìn cái gói lạ. Bà Cán nghiêng qua nghiêng lại rồi cầm lên để xuống.
- Gói gì thế này? Đâu mày mở ra xem!
Mùi bóc ra. Cả hai mẹ con kêu lên một tiếng “á”, rồi đưa mắt nhìn nhau. Bà Cán cứ hỏi không ngớt mồm trong lúc Mùi mở gói ra.
- Cái gì thế này? Của ai thế này? Tiền ai cho thế này?
Mùi nhìn Bác Hồ mỉm cười trên tờ giấy bạc và bắt đầu đếm. Nàng ngắt một tệp để qua một bên và xua tay: “mẹ để yên con đếm cho hết đã nào!”
- Tại sao họ lại đánh rơi dưới gầm bàn. Con ra đường xem họ đi đâu giả lại cho họ. Của rơi không nên nhặt. Bà Cán nói giọng run run.
Nhưng Mùi không đáp, cứ lẩm nhẩm đếm số bạc còn lại rồi gộp vào dộng dộng cho bằng đầu rồi nói:
- Đến những năm trăm đấy u!
- Chỉ từng ấy thôi à?
- Nửa tê còn gì nữa. Ở nhà quê đào đến gãy chục cái cuốc cũng không ra kia đấy.
- Đem mà giả cho người ta con ạ! Mẹ chắc rằng của anh Kính dâm.
- Biết họ đi đâu mà tìm? Nhưng rơi thì rơi ngoài đất chứ sao lại rơi dưới gầm bàn?
- Họ đi đến nhà cái Pha chớ gì.
Mùi không đáp. Bụng nghĩ lung tung. Bỗng nàng nhìn lên vách trên tấm bằng “bảng vàng danh dự” vàng nẫu, bụi bám đầy, bác Hồ cũng cười với cháu gái qua màn nhện.
Mùi nói mà không làm chủ được cái lưỡi của mình:
- Ở trên tặng cho gia đình ta đấy ụ Nhưng họ sợ ta ngượng không nhận.
- Hai anh mày đi giải phóng miền Nam đến nay không về mà cũng không có thư từ gì sốt.
- Thế mà ở trên vẫn ghi công gia đình ta chớ không quên! Thôi u đừng nên nhắc mãi.
Bà Cán rơm rớm nước mắt:
- Mười mấy năm trước chính phủ đã gởi tờ khen và “bảng vàng danh dự” nay lại gởi tiền. Ơn bác ơn đảng. Bà Cán nhìn lên vách. Gió nhẹ. Tơ nhện rung rinh.
Hai mẹ con ngầm hiểu với nhau rằng đó là do xương máu của những kẻ đã hy sinh nên bà Cán bỏ ý định đem trả lại cho người đánh rơi.
Bỗng Mùi vui vẻ:
- Số tiền này mẹ cất lấy để chi dùng trong khi con đi vắng nhà. Mẹ tằn tiện thì ít ra cũng được vài tháng. Chừng ấy con đã có việc làm, con về rước mẹ lên thủ đô.
Bà Cán không nói gì. Cứ hết nhìn lên vách lại nhìn chồng bạc. Từ hai nơi cụ Hồ vẫn nhìn bà với nụ cười lặng lẽ.
Bỗng Mùi nói:
- Hay là u trích ra một ít, để mướn thợ hay mua xi măng chữa lại cái hồ nước đi u.
- À ừ... Đó là kỷ niệm của bố con. Mẹ đã có ý định ấy từ lâu rồi. Bà Cán nhìn ra cái hồ. Bầy chim lại đến tìm nước đậu trên thành hồ, có cả một cặp quạ khoan mới xuất hiện. Bà thầm nghĩ và nói:
- Nhưng mà cái hồ đã hỏng từ nền. Muốn chữa phải phá cả ra xây cái khác con ạ! Chứ trét qua loa rồi đâu lại ra đấy. Hư vẫn hoàn hự Chỉ phí xi măng và mồ hôi thôi.
Chương 4
Chín Ủi rút một tờ giấy xếp nhỏ từ trong túi và banh ra trước mặt Sáu Xèng, nói:
- Đây là tuyên ngôn của công tỵ Hai đứa anh và tôi đang và sẽ trở thành lãnh tụ con rồi, phải nghiên cứu cho mút chỉ cà tha.
- Hồi nãy anh sửa lưng tôi một chữ, bây giờ tôi sửa mũi mấn lại anh một chữ nghe.
- Đồng ý! Có qua có lại mới toại lòng nhau. Chữ gì sửa đi.
- Chữ lãnh tụ, xin thay chữ “t” bằng chữ “đ”.
- Tốt... tố..ốt. Đời đâu có đi ra khỏi cái vòng trầm luân đó. Tôi xin đọc luôn hai câu thơ cơm phở bình dân, không biết của ai sáng tác.
Anh thương em vì bởi chữ u
Bỏ thêm dấu nặng chữ đ đứng đầu.
- Hay hay hay! Nay mai ta sẽ đề nghị phổ nhạc để làm quốc ca, ủa ủa... không phải, làm hội đoàn ca.
- Mình đi “chệch hướng xã hội chủ nghĩa” hơi xa, nguy hiểm lắm. Bây giờ trở lại đường mòn Hồ Chí Minh hay là tư tưởng Hồ Chí Minh đi. Nói rõ hơn là xem qua cái tuyên ngôn của hội để nằm lòng ngõ hầu thấm nhuần huấn từ của lảnh... ụ.
SƠ THẢO CƯƠNG LĨNH CHÍNH TRI.
HỘI LIÊN HỢP “PHỤC HỒI NHÂN PHẪM” và “TRAU DỒI ĐẠO ĐỨC” (cách mệnh)
ngỏ cùng toàn thể quốc dân đồng gào.
Kính thưa toàn thể,
Hiện nay chúng ta đang sống trong thời đại chuyển tiếp từ thế kỷ XX thảm khốc máu lửa chia ly và vô vàn lầm than cơ cực khác kể không hết, để bước sang thế kỷ XXI, một thế kỷ tiến bộ của khoa học, nhất là về tin học.
Để hướng dẫn quốc dân tiến nhanh tiến mạnh nhưng không vững chắc lên cái gọi là xã hội chủ nghĩa hay địa ngục trần gian, chúng tôi một người và một nhóm người Việt Nam hùn vốn hiểu biết và khả năng tài chánh nhỏ mọn để lập ra một tổ chức liên hợp lấy tên là “HỘI LIÊN HỢP PHỤC HỒI NHÂN PHẨM và TRAU DỒI ĐẠO ĐỨC”.
Như tên hội nói lên nội dung và tôn chỉ của hội, chúng tôi đã ký giao kèo với nhau tại quán bia ôm công cộng tọa lạc tại góc đường Lê Xuẩn và Nguyễn Thị Minh Khê một buổi sáng bừng ánh thái dương con dê cụ. Bản giao kèo này có các khoản sau đây gồm “HAI KHÔNG, MỘT THA, MỘT CÓ”.
- Không thay đổi tôn chỉ mục đích của hội.
- Không đâm lén sau lưng đồng hội.
- Tha hồ cung khai tổ chức và danh sách hội viên với bất cứ ai.
- (Có) hy sinh đến đồng đô la cuối cùng để bảo vệ tên tuổi hội như đã nêu trên. Thà chết chớ không thay đổi danh xưng như đảng cộng sản từ Đảng Cộng Sản Đông Dương sang Đảng Lao Động rồi lộn kiếp trở lại Đảng Cộng Sản Việt Nam như ngày naỵ Tuy rằng cũng một đồng một cốt mặt đỏ đuôi đỏ nhưng chúng tráo trở lừa bịp dân chúng trong 70 năm quạ Ngày nay ngón bịp của chúng không còn che mắt bịt tai được cả đứa con nít nữa, nên chúng xoay qua phương châm năm cha ba mẹ “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, kinh tế nhiều thành phần, kinh tế quốc doanh chủ đạo... ”
Những hội viên tiên khởi chúng tôi đứng ra thành lập hội trên đây với tôn chỉ, múc đích, điều lệ, đường lối được sơ thảo như sau:
I - Tôn chỉ, mục đích:
Dùng gậy ông đập lưng ông, có nghĩa là phát triển đến tận cùng bằng số, những sự thối nát của đảng cộng sản từ hơn nửa thế kỷ nay, như những mầm mống do cộng sản reo rắc nuôi dưỡng và làm đại lý độc quyền. Những mầm mống độc hại ấy sẽ quay lại phá nát đảng cộng sản như luật hủy thể của hủy thể mà Mác đã nêu ra thành thánh kinh dành cho những kẻ ngu muội chạy theo lão. Hiện nay cộng sản đang chiếm những vị thế tột đỉnh quyền hạn vô biên muốn làm gì cũng không ai ngăn cấm được. Vậy chỉ có một cách là dùng luật hủy thể của hủy thể của Mác để chống lại chúng, nghĩa là dùng những liều thuốc lắc để mê hoặc và run lắc chúng đến ngày sụp đỗ hoàn toàn. Chúng dù có biết cũng không chống đỡ được.
II - Đường lối chủ trương:
Khi xưa cộng sản dùng chánh sách bịp đoàn kết giả để thu hút các thành phần yêu nước đứng vào chung mặt trận với chúng, để rồi những nhân vật khác phe nhóm đảng phái bị chúng giết hại một cách hèn hạ rồi tri hô lên rằng những nhân vật ấy chết vì tai nạn, vì bịnh hoạn, vì bom đạn vv... không ai kiểm chứng được.
Vì biết rõ ngón nghề tú bà và sở khanh trong chính trị của chúng, cho nên chúng tôi tuyên bố:
Thật thà đoàn kết với tất cả những phe nhóm, tổ chứa, cá nhân cùng chủ trương đường lối dù có những dị biệt - miễn sao không phản lại mục đích tôn chỉ tối thượng của hội là được gọi là đồng minh chiến lược của chúng tôi. Có thể kể những tổ chức và cá nhân chuổi rễ sau đây:
- Các động chị em ta trá hình.
- Các quán tiệm bia, trà, ôm dưới mọi hình thức sáng tạo.
- Các chợ cơ bắp.
- Các tiệm xâm mình nghệ thuật công khai hoặc bí mật.
- Các nghệ sĩ chuyên vẽ khoa? thân hoặc truyền hình
- Các cá nhân pha chế thuốc lắc, bán lậu cần sa, ma túy...
- Các trạm và đường dây buôn lậu Việt Miên Lèo, 150 cửa khẩu ở biên giới và sâu trong nội địa - song song với các "nút" này là "điểm" chích choác
- Các cá nhân hoặc nhóm cò thuộc các ngành y tế, tạp vật
- Các tổ chức chánh quyền đen chuyên buôn người ra ngoại quốc
- Các trạm khám xét và giới thiệu người lao động ra ngoại quốc
- Các tổ chức nbuôn bào thai và đỡ đầu gái chửa hoang (mới có ở vài nơi) đang phát triễn mạnh
- Các hội ve chai (rất phổ biến ở nông thôn . Nay đang lan mạnh đến thành thị)
- Hội các trự lấy vợ hai, vợ ba, vợ năm, vợ bảy công khai hay bí mật
- Ban bảo vệ sức khoẻ Trung Ương bắt rễ ở các trường nữ học Hà nội
Nhận định rằng cộng sản hiện nay đã đi đến thời kỳ diệt vong . Nó cũng như phát xít Hít-le càng gần đến ngày tàn chúng càng trở nên hung bạo và xão quyệt, nhưng so với Hít-le thì chúng nguy hiểm hơn nhiều . Chúng tàn bạo nhưng miệng rêu rao nhân đạo, chúng là những con hạm chín đầu nuốt thịt mông, nhai đầu người, ngoạm giấy bạc xanh bạc đỏ, nhưng lại lên lớp cần kiệm liêm chính . Chúng làm cho dân tộc ly tán nhưng chúng lại khoác áo dài bịt khăn be, đi giày hàm ếch, chúng đúc tượng Lê-nin đựng ngay trung tâm thủ đô Hà-nội nhưng sách báo của chúng lại đầy những chữ dân tộc, dân sinh, độc lập hạnh phúc do bọn văn sĩ chùm gởi viết theo chỉ thị của chúng.
Đảng cộng sản Việt Nam ngày nay - mà bọn đầu đảng là tượng trưng cao cấp nhất, chỉ là một nhà thuốc trá hình, trước mặt tiền thì treo bảng hiệu y dược nhưng bên trong là nơi biến chế cần sa ma tuý, là ổ chích choác và là lò thuốc LẮC - một loại "tân dược" đang thịnh hành nhất được các bar, các quán nhậu, các vũ trường tôn vinh là thần dược hơn cả thuốc màu xanh hình quả trám ở Hoa Kỳ mà bọn "TƯ" đảng nhập lậu để dùng hoặc buôn lấy lãi.
Vì những thủ đoạn độc ác, những mánh khóe gian manh, những “ma nớp” đểu cáng nhất xưa nay chưa từng thấy trong lịch sử, đang tác hại tận gốc rễ luân lý và đạo đức Việt Nam, chúng tôi như những cây sậy đứng trước cuồng phong. “L'homme est un roseau mais un roseau pensant”, nhưng cây sậy biết suy nghĩ, chúng tôi thấy cần hành động để cứu nguy Tổ Quốc. Sức lực chúng tôi ít ỏi, trí óc chúng tôi nghèo nàn nên chúng tôi tạm thời xử dụng phương thức “gậy ông đập lưng ông” tối đa.
IIỊ - KỶ LUẬT
Hội chúng tôi không đề ra kỷ luật sắt giả như đảng nọ. Thực chất cái kỷ luật sắt của họ chỉ là sắt cho ai, còn chuối hoặc giây thung cho ai. Những kẻ đã thảo ra kỷ luật sắt này là những ông thần đứng trên kỷ luật, phán xét và quyết định “kỷ luật” cho chúng với nhau, bao che, làm bậy nhiều nhất.
Hồ Chí Minh đã lang chạ với bao nhiêu đàn bà con gái, hắn đã yêu cả những đứa bé đến dâng hoa “chúc thọ bác Hồ” nhưng cha mẹ chúng không dám hé môi vì sơ... Nhưng chưa hết, “bác Hồ” còn lấy vợ của nhiều người rồi giết cả chồng lẫn vợ bằng tay tạo hóa, hoặc giết cả những người nom thấy bác “làm ăn”. Rất nhiều giai thoại mà nếu ghi ra chỉ làm bẩn lương tri con người.
Thằng Lê Duẩn là con heo nọc. Nó lê bòi đi khắp Nam Trung Bắc, ở nơi nào hắn đến thì các đàn em tỉnh ủy phải kiếm đồ chơi cho hắn. Hắn ở một lúc với 3 vợ tại Hà Nội trong villa, lính gác hẳn hoi, hắn còn bắt cả vợ người ta đem về ở đến có thai rồi bắn chết và phao là tình báo Trung Cộng giết... Toàn dân đều biết nhưng có ai dám hé môi?
Không một tên trung ương ủy viên nào có đạo đức tối thiểu để làm người thâm chí, một tên tỉnh ủy (Thanh Hóa) có đến 25 nhân ngãi (chưa kể đến những nhân tình) nhưng vẫn tái đắc cử vào tỉnh ủy dễ dàng.
Thấy thế thì biết cái tỉnh ủy đó, đạo đức tư cách ra sao, rồi đám huyện ủy, xã ủy “học tập” đàn anh sẽ thanh cao đức độ như thế nào?
Xã hội Cộng Sản Việt Nam là một xã hội phong kiến tái sinh, phong kiến hơn cả phong kiến, những tên đầu đảng là vua hơn cả vuạ Phong kiến chỉ có một ông vua, chế độ cộng sản là hoàng thái hậu phi thường, đẻ một lúc không biết bao nhiêu ông vuạ Cấp trung ương có những đại vương và thiên tử, cấp tỉnh có vua tỉnh, cấp huyện cấp xã có vua huyện vua xã. Mỗi một chức vụ là một ông vua, mỗi chiếc ghế chúng ngồi là một ngai vàng. Nhưng than ôi, long bào chúng mặc được phủ bên ngoài bằng chiếc áo “tố lảm”, chiếc ghế chúng ngồi chạm rồng nhưng được bao che bằng miếng giẻ rách. Cho nên vua bịp trở thành “minh quân”, Trụ Vương trở thành Nghiêu Thuấn, ai cũng biết được, ai nhìn cũng thấy. Ngặt một nỗi là xiềng gông bịt miệng, súng ống kề tai.
Dân chúng Pháp đem vua Louis XVI và hoàng hậu ra chặt đầu, nhưng bọn vua đỏ vẫn cứ ngự trị và thần dân vẫn cứ bị bịt mắt để bái lạy tung hô chúng. Hồ Chí Minh năm 1958, 68 tuổi, lấy cô Xuân 18 tuổi. Thằng Trần Xuân Bách 58 tuổi lấy vợ 28 tuổi, nhân dân hạch tội hắn, hắn trả lời rằng “tôi còn đạo đức hơn bác Hồ xa! Vợ tôi chỉ đáng con cả của tôi, còn bác Hồ gái kém bác Hồ trai những nửa thế kỷ. Ai bắt tội tôi thì hãy nhìn kia cô Xuân chút xíu nữa thành bà chủ tịch nước, trẻ nhất thiên hạ đệ nhất mẫu nghi, nhưng than ôi, bác Hồ chơi hoa rồi lại bẻ luôn cành bứng cả gốc, còn tôi hơn bác Hồ xa chứ!"
Trần Xuân Bách bị cho về vườn vì “thân Mỹ” chớ không phải bị kỷ luật vợ bé đâu đấy nhé! Nếu thi hành kỷ luật Trần Xuân Bách thì ai thi hành kỷ luật Võ Nguyên Giáp lấy vợ đồng chí (!), ai thi hành Nguyễn Chí Thanh lấy vợ anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi bị bà vợ trầu đi trực thăng vô oánh ghen tại R, ai thi hành kỷ luật Đỗ Mười, Trần Văn Trà, Lê Khả Phiêu, Phạm Hùng, Lê Đức Thọ, Hoàng Văn Hoan, và vô số tội dâm ô khác của các lãnh tụ đảng?
Kỷ luật là trò hề, đại hề trong đảng. Đề ra kỷ luật là để trừng trị đảng viên cá kèo, còn từ tỉnh ủy trở lên tổng bí thư thì kỷ luật chỉ có bao che thăng cấp hoặc ngó lơ cho “các đồng chí lãnh... ụ xị ngầu lắc tự do muôn năm!”
Trừ nhận định trào phúng mà thực tiễn trên đây, hội chúng tôi không đề ra hình thức kỷ luật sắt hay bất cứ thứ kỷ luật nào kể cả kỷ luật dây thun. Chỉ có kỷ luật tự giác trước tôn chỉ mục đích cao quý của hội. Vả lại sự hoạt động và sinh hoạt của hội không có gì gò bó ép buộc mà chỉ do lòng tự nguyện thôi. Vì thế hội tin tưởng không một hội viên nào phạm kỷ luật và vì thế chỉ có khen thưởng chớ không có kỷ luật.
Hội tin tưởng rằng hội viên sẽ ào ạt xin gia nhập. Số lượng lẫn chất lượng chỉ có tăng chớ không giảm, bằng chứng là hội mới thành lập ở Hà Nội trong vòng hạn chế, nhưng quần chúng đã kéo tới hoan hô, đủ hạng người lao động lẫn trí thức, đủ lứa tuổi nam phụ lão ấu phấn khởi xin gia nhập ủng hộ hoặc cung hiến tài sản cho hội hoạt động. Đợt đầu gồm có trên 100,000 người xin gia nhập, chúng tôi còn đang xét đơn. So với số đảng viên cộng sản (mặc dầu bịa láo) là 11 ngàn quần chúng được kết nạp trong 4 năm qua thì hội chúng tôi vượt đảng CS 599,97%. Đợt hai theo sơ kết thì hội hơn đợt 1 đến ba lần nghĩa là vượt đảng CS trên 1,500%. Với tình hình này chỉ trong vòng 2 năm, hội chúng tôi sẽ vượt đảng CS về số lượng. Và về mặt chất lượng chắc chắn chúng tôi cũng sẽ vượt hẳn vì hội viên giác ngộ và tự nguyện chớ không phải như đảng viên cộng sản 45 năm trở lại đây kiếm cách - kể cả hối lộ, đấm mỏm cấp ủy để được vào đảng và cuối cùng để thăng quan tiến tước (chớ không phải vì quyền lợi của giai cấp vô sản như họ đã rêu rao, bằng chứng là bất cứ ở nông thôn hay thành thị nhà cao cửa rộng, xe cộ bóng láng đều thuộc quyền sỡ hữu của giai cấp quyền quý trong đảng).
Hội chúng tôi là một hội quần chúng đích thực bao gồm tất cả các từng lớp nhân dân kể cả những nhà đại tư sản, đại điền chủ và trí thức khoa bảng, chấp nhận những nhà kinh doanh kếch xù, miễn họ có lòng yêu nước và quyết tâm đánh đổ chủ nghĩa Cộng Sản – một thứ chủ nghĩa rỡm, láo, tàn bạo nhất lịch sử trong mọi phương châm đường lối của nó, và như Trần Bạch Tuột một tên CS già đầu, đã phải than thở: “Chủ nghĩa Cộng Sản du nhập Việt Nam đã mất hẳn nhân tính người" (lời tuyên bố này đăng trên New York Times năm 1989) cũng như nhà thơ Nguyễn Chí Thiện viết nên câu thơ bất hủ “So với trời Âu mi (chủ nghĩa CS) bậy bạ hơn nhiều”. Đó là một lối ví von của thi sĩ, còn sự thực ra thì ở trời Âu và đất Á, nơi nào Cộng Sản thống trị thì nơi đó cs bậy bạ như nhau, nhưng phải nói mọi sự bậy bạ của CS đều bắt đầu từ trời Âu và do Hồ bê nguyên xi về gieo mầm ở VN.
Trước tiên là Lê Nin vừa cướp được ngai vàng của Nga Hoàng thì hạ lệnh hành quyết ngay toàn gia đình của vua Nicolas IỊ Lịch sử còn ghi rành rành.
Nhưng như thế còn có thể hiểu được hơn là những vụ tàn sát lảnh tụ và đảng viên của Staline bằng bàn tay sắt không cần bọc nhung để che mắt thiên hạ. Staline đã mở đường cho một chủ trương thanh toán nội bộ bằng phương pháp tàn khốc và hèn mạt nhất mà bí thư thứ nhất ĐCSLX đã ghi lại trong “secret tapes of Khruschev” được bán đầy đường ở các nước tư bản. Một trong các đồng chí của Staline được ông ta thanh toán hầu như công khai, là bí thư thành ủy Mạc Tư Khoa Kirov. Staline ra lệnh cho một đảng viên Bolohevik đến trụ sở thành ủy Mạc Tư Khoa để giết Kirov bằng súng giữa ban ngày với lời hứa sẽ bao che và thăng chức cho kẻ sát nhân. Tên này giả khùng khùng điên điên đến nơi, bị lính xét không cho vào lần thứ nhất. Hôm sau hắn lại đến với giấy giới thiệu của Staline (có công tác đặc biệt). Lính gác tưởng thật cho vào. Tên Bolchevik khùng này chờ cho Kirov vào trụ sở, bước lên thang gác đến nấc thứ 3, thì rút súng ngắn ra bắn vào gáy... Ông bí thư thành ủy ngã lăn qua 3 nấc thang xuống đất. Lính cảnh vệ bắt ngay tên “Bolchevik khùng” nhưng Staline ra lệnh giao cho “trung ương”. Tên khùng tưởng được thưởng to và thăng chức cao, nào ngờ Staline kết án tử hình với lý do “ám sát đồng chí Bí thư thành ủy”. Tên khùng quỳ sập xuống chân Staline lạy lia như chày giả tỏi nhưng Staline vẫn mặt lạnh như tiền ra lệnh cho toán cận vệ đồng chí Kirov đến diện kiến mình. Toán cận vệ này trên đường đến chầu “Xít Đại Nguyên Soái” bị xe đụng chết rụm cả toán 12 người.
Tại sao Slatine cho người thanh toán Kirov? Chỉ vì họ Xít sợ Kirov sẽ đắc cử tổng bí thư đảng CSLX, mà theo di chúc của Lê Nin thì người kế vị là Trostky nhưng Trostky bị Staline chụp mũ phản đảng nên phải trốn ra nước ngoài. Staline cho người mò theo và giết được Trostky đâu khoảng năm 1926-27 chi đó. Trostky chết, đối thủ còn lại là Kirov cho nên giết Kirov cho chắc ăn. Tuy vậy trong đại hội bầu ban chấp hành trung ương khóa đó, Staline (mặc dù thắng cử) cũng có đến cả ngàn lá phiếu không ghi tên Stalinẹ Staline khi lên cầm quyền đã tìm diệt sạch cả ngàn tác giả của những lá phiếu kể trên... Ngoài ra còn những vụ thanh toán rùng rợn khác như xử bắn và đày lên Siberia hằng triệu cán bộ và sĩ quan hồng quân bị Ông ta nghi ngờ...
Lịch sử thanh toán nội bộ của đảng Cộng Sản được các nước Đông Âu học tập kỹ và thi hành tận tình. Và sang cả Trung Quốc. Mao Trạch Đông đích thân ra lệnh cho đội cảnh vệ của mình bằng một quả mìn có sức mạnh diệt một chiếc xe tăng, đánh chiếc xe con cóc chở Lâm Bưu và vợ đến ăn đồ biển do Mao thết, trên đường về. Kết quả là: Lâm Bưu, kẻ được Mao chọn làm kế vị, bị tan xác. Mao đã đến tận nơi quan sát và nhặt được một chỏm tóc bạc dán lên thân cây mới an tâm.
Sau Lâm Bưu tới Lưu Thế Kỳ, Chu Đức, Bành Đức Hoài, và vô số những cựu đồng chí Vạn Lý Trường Chinh bị giam đến chết. Riêng Lưu Thế Kỳ bị gọt đầu bôi vôi và đeo bảng “phản đảng”, dẫn đi khắp phố. Gương sáng của đồng chí đại nguyên soán Xít Ta Lin được áp dụng một cách sáng tạo nên mới có vụ đầu độc Dương Bạch Mai bằng chai nước ngọt Hồng Hà và vụ đụng xe hai vợ chồng thi sĩ Xuân Quỳnh ỡ cầu Phú Lương giết chết luôn cả chồng nữ sĩ là Lưu Quang Vũ và đứa con trai 3 tuổi Quỳnh Thơ.
Hội chúng tôi xin long trọng hứa rằng chúng tôi sẽ không coi trên đây là mẫu mực của kỹ luật, ngược lại đây là lối chơi của phường thảo khấu lục lăng.
IV. Để cải tiến bản chất của hội, chúng tôi cũng áp dụng luật phê bình và tự phê bình, tự tu nhưng không theo lối tát nước vào mặt đồng chí và tự xịt dầu thơm vào mặt mình. Sự tự phê bình bao giờ cũng được quần chúng biết đến chớ không dấu trong “chỗ kín”. Nó có tác dụng giúp cho người phạm lỗi tránh được những sai lầm về sau cho nên không được cù là Quốc doanh nấu với sáp ong và nước gừng bôi mắt để khóc dối, một cách tự phê rất phổ biến trong đảng CS mà gương sáng là Hồ chủ tịt. Người đã khóc những giọt nước mắt cá sấu khi mếu máo “nhận tội” trước vài ba đồng lõa với câu nói để đời: “Đảng ta vào sanh ra tử đã từng hy sinh xương máu nhưng chưa có lần nào đổ máu vô lối như lần này.” (tức Cải Cách Ruộng Đất).
Mác xít là toàn vẹn, là kim chỉ nam?? Nhưng ở đâu thì không biết được chứ ở VN thì nó là một thứ ngoại lai vô nhân mà hội chúng tôi quyết bài trừ như bài trừ những tệ đoan xã hội, tránh xa như tránh vi trùng “si đa” và đề phòng như đề phòng vi trùng dịch hạch.
Người CS có cầm nhầm một câu danh ngôn mà đảng viên hiểu rằng đó là sự sáng tạo về đạo đức cộng sản, nhưng sự thật câu ấy có từ đời Đông Châu Liệt Quốc: “vui sau cái vui của thiên hạ, lo trước cái lo của thiên hạ”. Người Cộng Sản chẳng những không làm theo được câu danh ngôn đó mà còn làm ngược lại, tức là vui trước cái vui thiên hạ và lo sau cái lo của thiên hạ. Than ôi! Đạo lý luân thường đã bị đảo ngược ở thời nào nếu không là thời đại Hồ Chí Minh? Con kết tội cha mẹ, anh em lừa dối nhau, vợ chồng phản bội nhau, đồng chí giết hại nhau, con hoang đầy đường, trò hề xem mõi mắt.
Hội chúng tôi không đao to búa lớn, không vỗ ngực xưng tên. Chúng tôi chỉ âm thầm hoạt động, nhưng nước chảy đá mòn, kiến tha lâu đầy tổ.
“Biết khó làm dễ!” Đó là câu nói nỗi tiếng của nhà cách mạng quốc gia Trung Hoa Tôn Trung Sơn.
“Biết dễ, làm khó!” Không biết ai đã lật ngược lại câu nói ấy. Nhưng cả hai đều rất có ý nghĩa. Câu trên có ý nói rằng tìm ra công thức thì khó còn áp dụng công thức thì dễ.
Ngược lại có những điều biết thì dễ nhưng làm theo thì khó. Thí dụ: Ai chẳng biết dâm ô, lấy vợ bé, quơ vợ đồng chí là phạm tội, nhưng cố đừng sa vào cái ô ấy thì không dễ. Ai chẳng biết ăn cắp của công là xấu xa bỉ ỗi, nhưng giữ mình đừng tham ô thì không dễ.
Hai cái ô ấy hễ phạm vào thì đen mặt nhưng nhờ những mặt nạ đạo đức mà các lãnh... ụ ta đều có bộ mặt đầy hồng huyết cầu. Và vì thế ít khi dám xuất hiện trước công chúng.
V. Hội kỳ và biểu trưng của hội.
- Hội kỳ – màu xanh da trời với hai ô vuông màu đen, trên mỗi ô có một dấu gạt tréo. Nền xanh là màu tươi mát, 2 ô vuông là tham ô và dâm ô, dấu gạt có ý nghĩa là xỗ tọec hai cái ô này trong đời sống.
ở giữa hai ô ấy là hình cái cối và cái chày. Cối chày tượng trưng cho sức lao động theo câu thơ của Tú Xương “đi đâu mang những cối chày” rất nặng tinh thần dân tộc và đầy ý nghĩa.
Phần phụ chú gợi ý cho Hội viên xây dựng hội kỳ
Gần đây đảng cộng sản có ý định thay đổi đảng kỳ như sau:
Đảng cộng sản trước kia:
- Búa dùng đập đầu giai cấp công nhân.
- Liềm dùng cắt họng giai cấp nông dân
Đổi lại như sau:
- Búa vẫn giữ như cũ, nhưng cán dài hơn, thêm lưỡi dao găm ở cán có nghĩa ở xa thì bổ ở gần thì đâm.
- Hình tôm cong như liềm nghĩa là đảng đi giật lùi và cứt nằm trên đầu như tôm.
- Đuôi tôm 3 chia có nghĩa mỗi mũi nhọn chỉa vào Nam Trung Bắc.
- Đầu heo ăn tạp và ăn bẩn.
Đảng kày này sẽ biểu quyết thông qua trong kỳ đại hội tới.
Trên đây là một số nét chính sơ thảo cương lĩnh của hội, chúng tôi xin tạm thời phổ biến để hội viên và quần chúng bổ sung một cách tự do dân chủ thực sự ngõ hầu mọi ý kiến sẽ được chú ý làm thế nào hội trở thành một hội vì nhân dân do nhân dân và của nhân dân đúng với nghĩa dân chủ của thời đại mới – thời đại cáo chung của các trò dân chủ giả hiệu. Cụ Mao có nói: “thù ta là bạn ta, bạn ta là thù ta”. Rất chí lý vậy.
Hội ta theo phương châm triết lý chiến lược ấy để tổ chức và phát triển.
Sở dĩ Cộng Sản đứng được ở địa vị lãnh đạo độc tài mà tránh được mấy lần sụp đổ – cãi cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, xét lại, chiến tranh biên giới, các cuộc nỗi dậy của dân Thái Bình, Hải Dương, Ngoại thành Hà Nội, Đồng Nai, Tây Nguyên v.v... là do chúng tựa nơi quần chúng chưa sáng mắt như liên hiệp công đoàn (tức công nhân) nông dân cứu quốc, thanh niên cứu quốc, phụ nữ cứu quốc, và các hội trí thức, các hội chuyên môn văn học nghệ thuật. Hầu hết tất cả dân Việt Nam đều bị lùa vào một cái rọ mang tên là Hội Liên Việt do một hai tên Cộng Sản ủy viên ban Chấp Hành trung ương lãnh nhiệm vụ cầm cán là Tôn Đức Thắng, Hoàng Quốc Việt, sau này trở thành Mặt trận tổ quốc thực chất là tay trái của Cộng Sản, còn tay mặt là Quốc Hội và chính phủ vì có cơ sở rộng rãi trùm phé như thế cho nên đám ủy viên trung ương ăn ngon ngủ kỹ tha hồ ra lệnh cho CP, QH và MTTQ...
Chúng ta cũng rút được kinh nghiệm khả dĩ dùng được cho hội chúng ta nên liên kết các nhóm, các tổ chức, các cá nhân v.v... đã liệt kê ở phần II của Sơ thảo bổn cương lĩnh này, chính thức mời họ vào hội, đối xử bình đẳng với tất cả các phe nhóm cá nhân như những cá nhân pha chế thuốc lắc, nhóm buôn lậu cần sa ma túy, nhóm buôn người, nhóm buôn bào thai, hội ve chai, Ban bảo vệ sức khỏe trung ương là những mũi tên độc địa có thể bắn thẳng vào tim óc cộng sản một cách hữu hiệu.
Một viên thuốc lắc bán cho 1 ủy viên trung ương thì sẽ lan ra toàn đảng tác hại vô cùng, một mũi ma túy tiêm vào mạch máu của một tên lãnh tụ bằng một quả bom cực mạnh nổ tung giữa đảng v.v...
Hội cũng hết sức chú ý nhưng cũng phải dè dặt trong việc giao trọng trách cho những đảng viên có tuổi đảng và chức vụ cao trong đảng trước kia ngày nay quay ra chống đảng quyết liệt nhất như Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Bùi Tín, Dương Thu Hương, để tránh những sai lầm như trường hợp Vũ Ngọc Nhạ, Nguyễn Hữu Hạnh trong chính quyền đệ nhị cộng hòa Sài Gòn.
Ngoài Mặt trận tổ quốc, CS còn thành lập Mặt Trận Giải Phóng một tổ chức ma, mà tổng thống Diệm gọi là mặt trận côn đồ. Mặt trận này gồm những trí thức hoạt đầu của miền Nam hay những nhân vật có tiếng tăm bị bắt cóc ra khu và ép buộc đứng vào mặt trận. Ngày nay những nhân vật ấy đã bị đá văng ra ngoài rìa một cách phủ phàng đau như gái ngồi phải cọc nhưng phải cười như sướng rơn để đỡ nhục bị Sở Khanh chính trị lừa. Có cả một tên nhạc sĩ cô đầu ca hót cộng sản mà ngày nay dư âm còn nhũng nhẳn làm cho nhiều người không phân biệt được hắn là thù hay bạn. Đây là một trong những độc tố làm hại cơ thể ta vô cùng.
Tiếng nói của cái mặt t rận này đã góp phần không nhỏ trong cuộc chiến thắng của CS năm 1975. Những kinh nghiệm đau thương đó Hội chúng tôi sẽ xử dụng để đánh trả lại kẻ thù trong trường hợp này kẻ thù của ta chính là những kẻ giúp cho ta nhìn rõ bộ mặt thật của thù và bạn.
Sách thánh nhân có câu: “đạp gai lấy gai mà lễ”, - và – “dĩ độc trị độc”, quả là sâu sắc nước đời vậy!
Chú thích của tác giả:
V Võ Nguyên Giáp chôm bà thầy dạy dương cầm, vợ của một ủy viên hội nhạc sĩ
V Đỗ Mười chôm nữ đồng chí và đề bạt nữ đồng chí này vô trung ương đảng CS
V Lê Đức Thọ cưới vợ địa chủ và ngủ với Nguyễn Thị Bình ở Paris
V Trần Văn Trà cướp người yêu của một nhạc sĩ
V Phạm Hùng dâm ô với một nữ y tá tên Chiến nên bị thượng mã phong
V Lê Khả Phiêu lấy vợ của cán bộ thuộc cấp ở Miền Tây Nam bộ được bồ nhà là Nguyễn Thanh Bình cục trưởng cục tổ chức quân đội ém nhẹm luôn cho nên lý lịch của tổng bí thư Lê Khả Phiêu hoàn toàn sáng sủa. Khi lên TBT Phiêu trả ơn lại cho N.T.B. rất đẹp.
V Hoàng Văn Hoan hiếp con gái của chị bếp máu chảy ròng ròng nhưng chị bếp được gởi về VN công tác trong khi cụ Hoàng vẫn tiếp tục là đại sứ đặc mệnh toàn quyền của VN tại Trung Quốc.
v.v... và v.v... Kể không hết! Đây chỉ là bảy món ăn chơi của bọn điếm đực tự xưng là đỉnh cao trí tuệ, lương tâm của thời đại đồ đá (hay đồ đểu).
Chương 5
Tà -Rằn bắt phôn lên ngay tiếng chuông reo dứt hồi thứ nhứt:
- Ai ở đầu dây? Vâng tôi là gíam đốc liên hợp công ty Hàn Nồi... Giá đó là quá cao, nếu ông không thông cảm được thì chúng tôi xin cho những người khác vậy (ngưng một chút). Tôi sẽ trả tiền mặt, nửa xanh nửa đỏ. Nếu ông họa sĩ đồng ý thì xin mời đến văn phòng của tôi... Tôi bận lắm không thể đi được... Thế thì tôi chờ.
Tà Rằn kinh nghiệm cùng mình. Đây là những giấy nháp lem nhem nhưng mà đó là tên của khách "chơi chịu" chưa trả tiền cho các em. Kẻ không có kinh nghiệm buôn bán bất cứ hàng gì, đến đó trao tiền xong, chúng nó giao hàng ở từng lầu trên, khách xuống tầng trệt là bị trấn lột lấy hết hàng trở lại (như vàng bạc, các thứ nữ trang, đồng hồ bút máy Mỹ... ) đành về tay không, tiên mất nhưng mạng còn. Cho nên Tà Rằn không đi đến nhà họa sĩ Ngọc Sơn để lấy quyễn sổ quý đã ngã giá xong.
Ngọc Sơn là một hoa. sĩ tầm thường về nghệ thuật nhưng khéo chạy áp phe . Y bán được mấy bức tranh cho Bảo tàng cách mạng, rồi thuê một căn phố lầu số 1 đường Điện Biên Phủ . Ở tầng trệt thì Sơn bày giá vẽ bột màu, đất sét, vãi toan, ai đi ngang cũng cho đó là xưỡng vẽ . Hơn nữa trước cửa Sơn treo một tấm bảng vẽ khá công phu tự quãng cáo cho mình: nhận làm các loại bảng hiệu và vẽ đủ loại: sơn dầu, lụa, màu nước...
Gái Hà nội vài ba cô cho y thuê thân mình làm mẫu với giao kèo chỉ được "nhìn" để vẽ truyền thần thôi. Mỗi giờ được trả 1000. Chả mất gì. Nhìn thì đâu có mòn da hay hao tốn ca-lô-ri mà sợ.
Nếu ngồi cho hoa. sĩ nhìn và vẽ suốt ngày thì được ít nhất 10 ngàn cụ, có khi hoa. sĩ dúi cho tiền độ Khoẻ quá mà ta! Mại dô!
Tiếng lành đồn xạ Một cô rủ bạn. Hai cô rủ bạn đến để làm mẫu cho họa sĩ. Dần dần người mẫu có đến cả chục, thặng dư thừa, họa sĩ phải chọn những cô “vừa ý nhất”. Rồi có mộ sự rĩ tai, tranh mối giành giựt giữa các cô.
Xưởng họa đông đúc khách hàng. Họa sĩ vẻ tay mặt, làm thêm nghề tay trái nhưng rồi tay trái hái được nhiều tiền hơn tay mặt. Họa sĩ vẽ bằng tay trái còn làm nghề phụ ằng tay mặt.
Bây giờ họa sĩ có người mẫu thường trực tức là làm việc theo giờ cơ quan chánh phủ 8 giờ sáng đến 4 giờ chiều ra về.
Tranh của họa sĩ bày bán quanh năm không ai mua, nhưng họa sĩ có cần gì cái nghề vẽ. Họa sĩ kinh doanh nghề khác: nghề đắc khách nhất thủ độ Tầng lầu giành cho họa sĩ vẽ khỏa thân, mấy người mẫu vẫn khỏa thân nhưng họa sĩ không vẽ bằng cọ thường.
Họa sĩ vừa đầy 70, gân guốc thân xác chưa xệu xạ lắm, một ngày “hoàn thành vài ba bức” có phí sức bao nhiêu.
Rồi họa sĩ bắt mối, tự khoác áo tú bà, nghề này phất nhanh. Không cần quảng cáo trên báo Nhân Dân nhưng khách đánh hơi rất nhạy cứ như là ong đến hút nhụy hoa vậy. Chẳng bao lâu họa sĩ phát tài. Cố nhiên là cái nghề này phải có ô dù che mưa chống nắng. Khu phố được đấm mõm theo tỷ lệ chi thu của Ngọc Sơn, nên chính khu phố cũng là kẻ dắt mối đồng thời làm nhiệm vụ bảo vệ và chỉ đường. Dịch vụ phát triển nhanh như gió mùa Đông Bắc.
Ngọc Sơn thuê luôn căn bên cạnh cũng có lầu. Thế là số 1 và số 2 phố lầu Điện Biên thuộc chủ thuê Ngọc Sơn. Nhiều mánh lới nảy ra trong nghề: Đưa người cửa trước rước người cửa sau. Ngọc Sơn mở cửa hậu để khách rộng đường di tản và giao thông phòng khi bất trắc để bảo đảm an ninh cho khách và giữ gìn danh giá nhà họa sĩ vốn đã lem luốc khỏi bị lem nhem thêm.
Ngọc Sơn cho thiếu chịu, có sổ ghi địa chỉ hẳn hoi và có công an làm chứng rằng đã mua chiếc tủ, cái giường hay bộ đồ giá... ngày tháng của Ngọc Sơn ký tên đóng dấu đàng hoàn, chạy trời không khỏi nắng.
Ngọc Sơn nhận thấy dân thường không có mấy tay vô đây. Phần đông là cán bộ trung cấp một số ít cán xịn. Một hôm Ngọc Sơn vớ được cặp nai tơ Ngọc Sơn khám thì biết còn “ô rin”, ông họa sĩ "lấy mật" trước rồi ngầm thông báo với mấy đầu mối bảo tìm khách sộp mới trao hàng. Từ đó khách xịn tin tưởng lời chủ chứa, nên kéo tới càng đông.
Phần lớn họ chỉ trả tiền mặt một phần còn lại thì ký sổ nợ và Ngọc Sơn thề độc là giữ quyển sổ này bí mật, sống cất trong tủ, chết mang theo.
Đó là cuốn sổ mà Tà Rằn vừa ngã giá xong và bảo Ngọc Sơn mang tới. Sỡ dĩ Sơn bán cuốn sổ này vì trong đó có ghi một dọc danh sách cán xịn. Ngọc Sơn đem cuốn sổ đến gặp Tà Rằn, nói:
- Ông giám đốc cho thêm chút ít tiền xăng được không?
- Ông phải bảo đảm đây không phải là danh sách ma nghe!
- Dạ có dấu ấn của công an hẳn hoi.
- Công thì công chớ khó tin lắm!
- Nếu có một danh sách ma, tôi sẽ ra tòa.
- Ông hầu tòa mấy lần rồi?
- Dạ có tất cả là 11 lần. Lần thứ 12 được hoản vô thời hạn.
- Rồi sao còn “mần ăn” được?
- Dạ thì em có “phép” chứ ạ. Ông giám độc cũng xài “phép” luôn mà hỏi khó em chi!
- Ông có chịu đứng vô công ty liên hợp của tôi không?
- Dạ hùn hạp khó lắm ông giám đốc à! Hoạt động độc lập dễ hơn.
- Tôi sẽ chia cho ông 1/3 số nợ này nếu không có sổ ma.
- Rồi tôi sẽ hưởng thụ như thế nào, đó mới là điều quan trọng.
- Ông cứ đóng nguyệt liễm cho tôi, hễ có chuyện gì thì tôi che cho.
- Ô Dù ông giám đốc cở nào?
- Gốc đa Tân Trào, cả gốc Ba Đình. Ngay bây giờ ông có thể tái hoạt động nếu ông giao cuốn sổ cho tôi.
- Ông giám đốc nói thật?
- Tôi làm ăn lớn mà. Hạm "đầu rằn", nhưng ông không biết cách, không đấm mõm được đâu. Tổng cộng tất cả số nợ này được bao nhiêu?
Đưa cho hạm đòi thì chắc ăn nhất 3-3-3. Hạm 1 phần, tôi 1 phần, ông 1 phần. Ăn ít no dai. Hạm gầm một tiếng là rún động tâm can hết cả. Bố mẹ đ... nhau thế nào nó cũng khai hết. Trong danh sách này tôi thấy có tên một "hảo háng" cỡ bự. Ông đòi nó, nó sẽ đánh dấm vô mặt ông. Nhưng hạm đòi nó ớn, nó trả.
- Hạm cỡ nào?
- Mình sẽ cho hạm cao hơn nó 1 phé, đòi nó.
Họa sĩ Ngọc Sơn ngồi lặng thinh. Tà Rằn nói:
- Thời buổi này phải biết “phải quấy” cho đúng kiểu đúng cỡ. Nếu nó đòi đấm mõm bằng thịt tươi mình cũng phải làm theo ý nó.
- Mồi loại đó thay bằng mồi giấy được không?
- Mồi đó là món ăn chơi, mồi giấy mới là mồi ăn thiệt. Thôi cứ giao cuốn sổ cho tôi. Ông họa sĩ về hoạt động tiếp đi. Tôi che hết. Có gì "ới" tôi một tiếng là xong. Họa sĩ Ngọc Sơn lũi thủi ra về. Ông giám đốc nói vậy là vậy. Không nên kỳ kèo nữa.
Dùi đánh đục, đục đánh xăng. Sự đời là thế. Cửa hỏa lò luôn luôn mở rộng đón khách anh hùng. Mấy người mẫu còn ở lại trong căn phố Điện biên chờ họa sĩ về trả tiền “người mẫu”. Ngọc Sơn trả cho 3 em. Còn 2 cuối cùng, em Hồng và em Láng, Ngọc Sơn cũng đưa đúng số tiền thường lệ. Nhưng em Hồng cầm xấp bạc và nói:
- Nhiêu đây chưa đủ.
- Em đếm lại xem.
- Em cầm nhẹ tay, em cũng biết.
- Tại sao?
Hồng giở áo lên. Ngọc Sơn thấy bên hông cô bé nở ra. Ngọc Sơn nói:
- Nhưng với ai?
- Anh đừng chơi trò đểu. Tôi đi tố cáo anh bây giờ.
- Đi thật không? Anh chở cho đi bằng xe nhà.
- Con Láng cũng thế kìa!
- Nhưng biết "cốt" của ai?
- Anh đừng nói giọng đó. Tắt kinh hu hu... bố em biết được thì em tự tử. Em tự tử!
- Láng vừa nói vừa nhảy tưng lên như đạp phải than lửa.
Nhưng Ngọc Sơn vẫn bình tĩnh nhìn những giọt nước mắt chảy ròng ròng trên gò má sỗ sữa của cô gái. Láng nói tiếp:
- Em xin phép bố em lên Hà Nội tìm việc.
- Thì tìm được việc 10 ngàn một ngày, còn chê ít sao?
- Rồi em làm sao về nhà! Hu hu... !
- Em không phải về nhà. Cả hai em ở đây làm nhân viên cho anh.
- Thèm vào! Anh cao hơn bố em 30 tuổi.
- Thì đã sao nào?
- Em bắt đền anh. Anh bảo anh chỉ nhìn em để vẽ thôi.
- Thì anh chỉ nhìn.
- Chỉ nhìn mà em ra thế này ư?
- Thì em đồng ý anh mới... v... ẽ ẽ!
- Anh đểu lắm! Một lần rồi hai lần, rồi...
- Nói đùa, em không phải lo.
- Không lo thì ai lo cho em?
- Anh lo tất.
- Nói điêu!
- Không, thật. Lại đây anh thơm tí rồi anh chở đi. Vừa nói Ngọc Sơn giằn ngửa Láng trên bàn rồi cứ để thế chàng ta lại giằn tiếp Hồng ra bên cạnh Láng. Xong chàng rút cọ ra “vẽ”... ! Ban đầu hai nàng còn phản đối mạnh, sau yếu dần rồi im hẳn sức chống chọi. Ngọc Sơn cười hì hì:
- Đây là trận biệt ly tình nhé. Các con giúp bố, bố giúp lại các con!
“Kẻo kẹt” một lúc lâu, Hồng vùng chạy thoát nhưng Ngọc Sơn không truy diệt mà bình tỉnh bảo:
- Hai em xuống đất. Anh lui xe ra rồi chúng ta cùng đi chén chim quay.
Ngọc Sơn nói thật. Hắn chở hai em đi tiệm cao lâu ở Hàng Buồm. Xong rồi bảo:
- Hai em không ưng ở với anh thì anh đưa đi nơi khác.
Cả hai ngúng nguẩy phản đối.
===
Triển vọng của công ty sáng sủa hơn bao giờ hết . Nếu được bạn bè Ba Sao gật một phát thì kẻ đậu người đường hùn nhau nấu chè ngay trong khu Ba Đình. Bếp nhóm bằng củi khô gốc đa Tân Trào. Quân dân cá nước hợp tác với nhau buôn bán kiếm lời và kiếm các thứ khác nữa . Liên Công Ty dưới sự lãnh đạo của bà tướng và đồng chí Tà Rằn, tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên xã hội chủ nghĩa theo tốc độ vượt mức kế hoạch nhà nước 500% dưới thời đồng chí Phạm Hùng, ông thủ tướng độc nhất gốc Nam Kỳ và cũng là một uỷ viên Bộ chính trị chết trên mình một nữ y tá, vì thượng mã phong được ngụy trang bằng bịnh tim cấp tính cũng như Nguyễn Chí Thanh ăn B52 ở ấp nhà Mát ở Nam kỳ lại được che dấu bằng bệnh nhồi máu cơ tim ở bịnh viện 108 Hà Nội.
Độc giả thân mến, câu chuyện đến đây đã có mòi lâm ly rồi, nhưng không ăn thua chi, ăn thua chi... ! Đây mới chỉ là bảy món ăn chơi thôi, nghề thương mại Hành Chánh gọi là "thủ tục đầu tiên!" hoặc "chào hàng". Đi sâu vào rốn vũ trụ của nghệ thuật Lắc kìa mới "dzui".
Lắc rung thủ đô, lắc rung cả Bộ Chính Trị, lắc rung đảng... , bác nằm không yên, lắc sụp toàn địa cầu nữa kia. Nhân loại thế kỷ này muốn học ăn chơi tận cùng bằng số, xin hãy đến Việt Nam Xã Nghĩa cuối triều Lê Khả Tiêu hoặc đầu triều Nông Đức Mạnh hay Mông Lắc Mạnh. Mại dô! Buy one get one free, mua một tặng một! Theo kiểu tư bản.
Muốn lên thiên đàng, bác Hồ ơi, chẳng khó gì, cũng không cần mất 5 năm, 10 năm hai mươi năm hay lâu hơn nữa, càng khó nhọc công bác trồng cây trồng người mất hết. Tháp Mười lại Hà Nội, Huế, Quảng Nam, "nước" chưa rút lại trở lại Hà Nội! Con người thì hoá ra con ngợm, uổng công của bác "đi tìm hình của nước" mất 20 năm dự Nhưng... kể ra thì hy sinh cho đất nước là điều cao quý, không ai tính chuyện Quê Hương phải trả nợ cho mình mà mình phải trả nợ cho Quê Hương. Chúng cháu những thế hệ sau này phải trả cho bác và trả tiếp với bác cái món nợ ấy kia. Nhờ bác tìm được cái hạt giống cộng sản đem về gieo trên nước ta nên ngày nay mới có những vũ trường những bar dancing, những quán bia ôm, cà phê võng, cà phê đùi, những hiệu vật lý trị liệu, những động mát xa... , nhờ đó chúng cháu không cần phải thuê cây thang "con cóc đi kiện ông trời" ngày xưa để lên thiên đàng. Chủ cây thang phép ấy là một chú thiềm thừ đỏ - cóc lửa - đã dùng nó để cho họ hàng nhà cóc, nhái, chàng hiu, ễnh ương leo lên thiên đàng rồi rút thang, dòng họ cóc ở trên nhìn xuống chúng sanh bơi lội lõm bõm trong biển trần khổ, không cho ai có phương tiện leo lên cùng hưởng phước thiên đàng.
Nhưng mà chúng cháu cần gì leo lên cái thiên đàng xa xôi ấy? Ở dưới mặt đất xã hội chủ nghĩa VN này cũng có thiên đàng, hay chính xã hội chủ nghĩa này là "thiên đàng mặt đất"! Bác Hồ ơi, bác khỏi lo cho các cháu yêu của bác sa xuống địa ngục. Không đâu, chúng cháu võ trang kỹ một quyển Mác Lê trong túi sau quần tây đế quốc tay phải cầm quạt "tư tưởng Hồ Chí Minh" tay trái cầm quyển "Lê Duẩn toàn tập". Còn trong túi thì chỉ có một vỉ "hoàng hậu trắng hai viên". Thế là có thể lên thiên đàng, không lâu lắc như con thuyền vũ trụ đâu, không cần phản lực cũng không cần đeo vè phi thuyền Liên Xô như Phạm Tuấn, Phạm Tuân gì đó.
Có khó gì đâu,chỉ cần lấy ra 1 "hoàng hậu" bỏ vào mồm, chiêu một ngụm bia chỉ trong vòng 25 tíc tắc thì nghe "phê" ngay, nghĩa là cháu bắt đầu mọc cánh ra và chỉ trong vòng ba phút thì baỵ Chưa đầy năm phút thì đã tới cổng thiên đàng, lắc nhẹ một phát là vô giữa rốn thiên đàng. Bác Hồ ơi, thức dậy đi, giấc ngủ bác tiên đoán xưa kia là "Mười Năm" (giấc ngủ mười năm xuất bản trong kháng chiến của Trần Lực, chính là của Bác Hồ). Bác đã tiên tri đúng boong. Đánh giặc đúng mười năm thì lớp cha anh chúng cháu đã thắng bọn quỷ lõ và đã leo lên thiên đường miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Các tiên ông tiên bà và tiên cô đã bào chế linh dược trong lò "Bác Quái" để uống mỗi viên sống được 500 năm. Chỉ cần lấy rau muống luộc thay cho nhâm sâm và các thứ tiên dược. Đây không phải thiên đàng là gì? Miền Nam còn sống trong địa ngục nhìn ra mâm cơm rau muống và mắm cáy miền Bắc mà thèm rỏ dãi. Đến khi cái thiên đường ấy đem vô đặt ở miền Nam thì dân chúng hồ hởi mừng són đái. 25 năm cả nước Việt Nam đã thành cái thiên đường sáng chói nhất mà nhân loại chưa ngu đần còn thèm thuồng liếm mép mãi, mong sao một ngày gần đây trái đất sẽ noi gương Việt Nam mà xây dựng thiên đàng kiểu mới này vậy.
Bác Hồ vô vàn thương mến ơi, bác ngủ một giấc đã trên 30 năm rồi. Thức dậy là vừa. Bác sẽ thấy hoa lá khắp Việt Nam, toàn là kỳ hoa dị thảo chớ không có cỏ cứt chó không có có hoa "vạn thọ" đâu, bác sẽ thấy tiên đồng ngọc nữ hát ca đầy đường, ban đêm chúng xách đèn quả bí đi liên hoan ăn bánh "đa" khắp ruộng nương, đi hốt "ốc bưu vàng" về làm thực phẩm đóng hộp với rau muống. Thứ rau này ngày nay đã trở thành cỏ lan cỏ chi mọc ở Ba Đình như Diêu Bông chỉ mọc ở Đình Bảng Bắc Ninh thôi.
Bác Hồ ơi, bác thức dậy đi, bác nằm chi trong hòm kính cho ngạt thở. Bác vô đó để cái củ tỏi của bác vô tích sự, lâu ngày sẽ mục nát như tư tưởng của bác vậy. Hãy đem nó lau chùi, cho sáng lấp lánh như xưa, ngày nào bác còn hươi múa nó với bác gái Minh Khệ Tăng Tuyết Minh, và các bác ớ bên Nga, bên Pháp bên xứ Thái Lan vậy. Chúng cháu bảo đảm với bác, cây nhà lá vườn các cháu sẽ tìm đồ cho bác lau cây thần côn tốt lắm, bác trông thấy sẽ phát hứng lên làm thơ lục bát trật vần bằng 5 bằng mười năm xưa, mà chúng cháu được các cô các thầy giảng cho nghe từ lớp một đến lớp mười.
Bác Hồ ơi! Xin hãy vui lòng thức dậy vì đời chưa bao giờ đáng sống đối với chúng cháu bằng lúc này và không ở đâu đáng sống bằng Quê Hương bác: Việt Nam xã nghĩa, nơi mà "mọi người đều là con cháu Bác" nơi mà ông vua Tày đang ngồi trên ngai vàng Ba Đình được tôn vinh ì xèo là giọt máu rơi của lịch sử. Quả là cọp đẻ ra cứt cọp, thằng điếm cha đẻ ra thằng ngáo con. Trông nó giống bác lắm, nhứt là hai cái vành tai, không biết mắt nó có 2 con ngươi như mắt bác không? Nhưng thôi, không dám bàn nữa mà mất sự thiêng liêng.
Bác Hồ ơi, ngày xưa bác dậy rằng đánh thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng đất nước tươi đẹp gấp mười lần xưa, nay quả y như rằng, đất nước ta tươi đẹp hơn vạn lần xưa. Bác không dậy được thì cứ mở mắt ra nhìn một thoáng quanh Ba Đình chỗ bác đứng đọc tuyên ngôn độc lập ngày 2-9-45 đó, bây giờ nào là tượng Lênin, vũ trường quốc tế, hộp đêm, quán bia ôm, bia cá-rô-cây. Các đồng chí Liên Xô, Trung Quốc đến tỏ tình hữu nghị thâu đêm suốt sáng . Bác sẽ thấy mớ râu dế của bác đã bị con sò cạp mất đi hồi nào: bác trẻ lại như xưa. Tố Hữu bảo bác trẻ mãi không già thì thiệt là đúng "pa" chê!
Chúng cháu sẽ lấy xe dream đèo bác đi ra Đêm Màu Hồng ở rạp Long Biên hồi thời sinh tiền của bác, cuối phố Hàng Chiếu của Hà Nội 36 phố phường lịch sử. Đây là xe ôm đặc biệt cho bác dùng. Bác không phải đi xe Zim đen với những cửa kính dày ba phân súng bắn không lủng. Nhưng ngồi trong đó ngộp thở và không thấy cảnh vật bên ngoài. Phải đi xe dream ôm, mốt tân thời kìa, mới đã tỉ. Con nhỏ lái xe là cháu bác chớ ai mà bác ngại. Cứ việc ôm siết mạnh đi, nếu bác thấy tình bác cháu dâng tràn lên thì bảo nó chạy đến Đêm Màu Hồng ở cuối đường Quan Thánh gần vườn hoa Hàng Đậu, ở đó bác cháu sẽ tha hồ mà ca bài Xang Xừ Líu hay lampada "nhạc ráp" gì tùy thích, có tức thì, tỉ tê không cần chìa phiếu.
- Nào, bác leo lên ngồi trên pọoc baga, ôm cho chặt cái eo ếch của cháu yêu đi, gì mà bác run dữ vậy, cháu bức xúc mạnh rồi phát lên cơn là hỏng hết đường lối của đảng . Đấy bác thấy chưa, bên trái là đền Quan Thánh nơi bác Đỗ Mười đi cúng phật Tết con mèo và bác Phạm Văn Đồng đi lễ năm con chuột. Chuột kỵ mèo nên đã đào hang xuống âm ty rồi còn mèo ở lại một mình tha hồ cua hết đám mèo cái trong trung ương đảng và nghe đâu sẽ đưa một cặp vào Bộ Chính Trị trong đại hội chín điểm hay đại hội bù trất gì đó.
- Thế à?
- Dạ với bác, cháu mới dám thưa, ngoài ra không dám thổ lộ với ai.
- Bác thấy ngồi xe dream này dễ chịu quá! Hai tay bác bấu chặt cứng cái eo ếch con nhỏ, tóc nó phất ngược lại sau quất vô mặt bác thơm ngát muốn té ngửa, nên bác càng ôm chắc hơn, hổng biết nó có phản ảnh với bộ chính trị kiểm thảo bác hôn?
- Dạ không có cái vụ kiểm thảo xịt dầu thơm vậy đâu, bác đừng lọ Bác là Á thánh mà. Đâu có mấy cái vụ nham nhở đó.
- Còn cái chỗ gì hai hàng cây soi bóng bên mặt nước vậy?
- Dạ đó là đường Cổ Ngư bị bác chê là xưa, nên đổi lại là đường Thanh Niên cho nó hợp thời trang.
- Sao tay bác run quá làm cái rốn vũ trụ của cháu cũng hơi tăng tăng... nhiệt độ lên rồi.
- Hổng có "vụ đó" đâu! Bác run tim chớ không có run tay cháu à! Tim bác run là vì ở con đường Cổ Ngư bác có một kỷ niệm sâu sắc không sao quên được . Bác chưa kể cho ai nghe, nhưng nay, chỉ có hai bác cháu trong đêm khuya vắng vẻ, hơn nữa mùi tóc của cháu gây thương nhớ nên bác kể cho cháu nghe, cháu đừng kể lại cho đám nhà báo ăn hại, chúng lại đem thêu hoa, dệt gấm thì mệt lắm.
Nàng lái xe nghe bác sụt sịt mấy cái rồi thấy ấm ấm trên lưng. Thì ra bác khóc và nước mắt thấm qua lớp áo mỏng, thấm vào tận hai quả đào thơm của cháu.
Bác Hồ vừa bệu bạo vừa nuốt nước mắt vừa kể:
- Làm người ai chẳng muốn hưởng hạnh phúc gia đình. Nhưng bác vì say mê hoạt động cách mạng mà bỏ dở nhiều cơ hội cưới bác gái. Chỉ quơ quào chụp giựt cho nhanh rồi trốn chui trốn nhủi chớ đâu có được thảnh thơi như bác nông dân mộc mạc, bình yên trong cuộc sống . Mãi đến sau khi cách mạng thành công đâu đó định vị yên ổn rồi bác mới nghĩ đến việc gia đình. Gia đình đây là vợ con, kẻ nối dòng ấy mà! Lúc bấy giờ Bộ chính trị không đồng ý việc chính thức, chỉ cho phép bác "hoa lá cành" thôi, nhưng mặc dù bề ngoài bác nghe theo chỉ thị đó, nhưng trong bụng bác lại nghĩ khác tức là phải tậu một mụn con để nối dõi, theo tục lệ của ông bà. Lúc bấy giờ bác đã gần sáu con giáp rồi nhưng lúc ở chiến khu, chú Trần Đăng Ninh có tìm cho bác một cô bé. Sau khi về Hà Nội, nhà cao cửa rộng bác lại nhớ những ngày gian khổ ở núi rừng nên bác bảo các chú rước cô ấy về ở với bác, nhưng không được cưới hỏi hoặc sống chung làm mất uy tín đảng.
Bác Hồ nói đến đây thì nghẹn ngào, hồi lâu nói tiếp:
- Do đó mà vợ chồng không có hạnh phúc thì cũng đã đành nhưng cha con nghĩa nặng mà cũng như người dưng nước lã. Đến ngày bác theo Mác Lê cũng không được làm cha, làm chồng, mặc dù bác có con, có vơ... thôi chuyện như vậy đó, mang tội ác thì đời nguyền rủa. Bác đành chịu! Đến đây bác Hồ không nói được nữa. Cô gái "ôm" muốn tránh cho bác những phút đau lòng nên trỏ ngôi biệt thự đồ sộ bên trái và hỏi:
- Đây là nhà của chú ba Mặt Nám đó, bác nhớ không?
- Ba mặt nám nào?
- Chú ba tổng bí thư sau chú Trường Xuân Khu đấy!
- À... cái thằng lưu manh ác ôn bị trời đánh hụt, cái mặt nám đen đó hả?
- Sao bác gọi như vậy?
- Nó lưu manh thì gọi lưu manh chớ gọi bằng gì bây giờ. Trong đời bác, bác dùng nhầm hai tên lưu manh. Thằng Duẩn là một, thằng Hoàn là hai. Thế mà bác để chúng nó thân cận với bác nhất. Chính hai thằng này giết bác đấy. Thằng mặt nám bóp dái báccòn thằng Hoàn chuyên vác cờ hiệu xe hòm thì bắn sau gáy bác. Thằng mặt nám lại sửa di chúc của bác nên mới bỏ bác vào hòm kính và ướp xác bác cho thiên hạ tới xem chửi bới bác cả mấy chục năm nay đầy tai. Thằng đó ác độc xảo trá và dâm dục nhất đấy. Nhưng mà ác lai ác báo. Nó cũng bị người thân cận của nó giết trong lúc nó khen thưởng bọn tay chân và nói với thầy thuốc rằng nó muốn sống thêm 5-10 năm nữa để xây dựng đất nước! Xì, nó mà sống thêm 5-10 năm nữa thì đất nước này như nồi cám lợn. Còn đảng thì trở thành những tay điếm đực, buôn lậu và hạm ba đuôi chín đầu.
- Dạ cũng do họ học tập gương sáng của... Chớ nhơn chi sơ tánh bổn thiện mà bác!
- Hừm,... cháu muốn nói là gương sáng của bác hả? Bác cũng có phần sai lầm của bác chớ không phải thú tính của loài vật như thằng mặt nám đó. Nó đi đâu là tỉnh uỷ ở đấy phải kiếm đồ giải trí cho nó. Thậm chí nó bắt vợ người ta từ Sài Gòn về hát xướng cho nó coi rồi bắt ở với nó luôn cho đến có bầu và giết cả hai vợ chồng rồi phao tin là tình báo Trung Hoa giết vì cô đào đóng vai tuồng chống Trung Hoa. Rồi cả trung ương đảng tha hồ dâm loạn, thậm chí công khai bắt gái nhà lành về phục vụ cho mình như một lối đòi hỏi cách mạng trả công. Là con người thì nhân vô thập toàn, nhưng thời nay không thể có sai lầm cúa thời phong kiến được.
Đến đấy thì xe đổ trước cửa "Đêm Màu Hồng" cháu gái xe dream ôm kính cẩn cúi đầu:
- Đây là một góc thiên đàng của Bác mơ ước dựng lên, vậy xin mời bác thưởng thức chút cái công lao của bác 40 năm trời vào tù ra tội, dãi nắng dầm sương..
Bác gật gù bảo:
- Đúng là màu hồng. Màu cờ Mác Xít Lê nin nít. Tuyệt diệu thaỵ Cứ mỗi bước đi ta nhìn không chớp mắt. Mái tóc bác bạc phơ, hạt lệ giữa màu hồng.
Những nàng ngọc nữ cỡi hạc cởi áo và cởi luôn... Suối tiên róc rách. Nhạc lúc rỉ rả tưng bừng, lúc du dương, réo rắt. Đây là cảnh thế giới đại đồng chăng? Nếu không, sao lại có da trắng, da đỏ lẫn da đen, tóc bím lẫn tóc quăn? Ai ai cũng có nét mặt hớn hở lạ lùng. Và cái ngộ nghĩnh, chưa từng thấy ở dâu là mọi người hôn nhau siết chặt nhau và làm những cử chỉ đáng lẽ chỉ được diễn ra ở những chỗ kín. Thế mà mọi người vẫn cứ tự nhiên. Ồ thiên đàng đâu nữa mà phải đi xấy, phải đi tìm? Một tiên nữ mình trần như nhộng đến mời: " ông già gần hết xí quách làm một cốc "máu cô mary" (bloody mary) rồi đi một bản "Ráp", xong rồi vô trong kia "lắc... !". Có lẽ cô tiên người Linh Bình hoặc Hà Lam nên phát âm chữ "en lờ" ra chữ "enh nờ" (L = N).
Chỉ nhảy xong bản "ráp" ông già được cô tiên trao cho một viên "hoàng hậu trắng", dặn cách xử dụng, đã thông tác dụng và viễn ảnh tương lai vô cùng rực rỡ. Nghe xong vị cha trẻ mãi không già, lắc đầu nói: "cho bác lui, và xin cho bác về hòm kính để bác lắc một mình... !" Cả bọn tiên đồng ngọc nữ thông cảm nên tiễn ông trở lại trần gian bằng một loạt cười cuồng.
- Về đó không có chỗ, (n)... ắc phải có đối tượng cách mạng, chớ ai lại sô lô thì còn hứng thú gì nữa!
Bạn đọc thân mến,
Tôi tự cho mình là người Hà Nội, nhưng bây giờ đọc báo Hà Nội và nghe người về thăm Hà Nội trở lại kể chuyện Hà Nội, tôi thấy ngộp người, tôi không tưởng tượng được Hà Nội lại tiến nhanh tiến mạnh đến thế.
Thuở xưa, Hà Nội được gọi là Hà Nội 36 Phố Phường. Tôi sống ở Hà Nội 10 năm, không biết tôi đã đi hết lượt các phố chưa. Nay ngồi nhớ lại và ghi ra thấy vừa thừa lại thiếu. Thiếu là vì có những con phố có thật mà tôi quên ghi ra, còn thừa là vì có những cái tên mang máng "có" mà không chắc "có", nhưng cũng cứ để vô và mong những vị cố cựu của đất Hà Thành chỉ giáo cho. Xin kể như sau:
- Hàng Bột
- Hàng Bồ
- Hàng Bông
- Hàng Bông Thợ Nhuộm
- Hàng Bạc
- Hàng Bún
- Hàng Buồm
- Hàng Bè
- Hàng Thuốc Bắc
- Hàng Chiếu
- Hàng Đậu
- Hàng Đường
- Hàng Cân
- Hàng Chả Cá
- Hàng Cót
- Hàng Da
- Hàng Chuối
- Hàng Hòm
- Hàng Khay
- Hàng Lọng
- Hàng Mắm
- Hàng Ma?
- Hàng Đồng
- Hàng Đẫy
- Hàng Muối (?)
- Hàng Gà
- Hàng Nồi?
- Hàng Quạt
- Hàng Vôi
- Hàng Khoai
- Hàng Thiếc
- Hàng Trống
- Hàng Thùng
- Hàng Giấy
- Hàng Ngang
- Hàng Cỏ (Ga)
Các Phố
- Phố Tràng Thi
- Phố Tràng Tiền
- Phố Bờ Sông
- Phố Lò Đúc
- Phố Lò Sủ (Cầu Gổ?)
Các chợ
- Chợ Đồng Xuân
- Chợ Hôm
- Chợ Bắc Qua
- Chợ Mả Mây
- Chợ Cửa Nam
- Chợ Dừa, chợ Bưởi (đi lên Bắc Bình)
- Chợ Cơ Bắp (giảng võ) Chợ Lên Cơn
- Chợ Chồm Hổm
- Chợ Mơ (bây giờ là Chợ Mơ Mộng (Mông Mợ)
- Chợ Khâm Thiên
- Chợ Thịt
- Chợ Cầu Giềnh
- Chợ Ông Chưởng
Các Bến Xe
- Bến Xe Long Biên (đi Tây Bắc)
- Bến Xe Kim Mã (đi lên Sơn Tây)
- Bến Xe Kim Liên (đi vào Thanh Hóa)
Tôi không thể nào nhớ ra nữa, vì xa Hà Nội ngót 50 năm rồi! Kể ra được bấy nhiêu cũng là khá lắm.
Nhưng những tên Phố, tên đường đã thay nhiều. Không phải Bộ chính Trị thay mà chính là giai cấp xích lô thay bằng miệng và giai cấp bụi đời cũng tham gia bằng taỵ Thí dụ Hàng Đậu. Chúng bôi mất chữ giữa. Tôi mới gặp người bạn cố tri vừa đi thăm Hà Nội về lại Hoa Kỳ. Anh nói chuyện một lúc với ngôn ngữ bình thường rồi bắt qua "ngôn ngữ xích lô" nghe điếc con ráy. Nghe xong tôi vái anh cả mũ và yêu cầu phụ đề Việt Ngữ dùm cho tôi hiểu . Dưới đây là 1 đối thoại ngắn của hai đồng chí xích lô:
- Đằng ấy vừa cuốc đâu ta thế ? Được rỡm hay thiết nặng?
- Choa đưa con bồ nhí cho nó. Vào thòng lọng chờ cho nó kót két xong với thằng tây ba lộ Nó ra tớ thấy đùi đĩa cúa nó loạc choạc hết. Tớ hỏi nó có đi phì phạch khứ hồi nổi nữa không? Nó bảo đi cóc lửa ngồi đồng thì được chớ kẻo kẹt ô vờ nai thì không còn khả lăng.
- Mẹ kiếp toàn là dân tê nắn bóp, cá độ không xong thì ôm khoai từ rồi đi xuống Hàng Bê xê lê luôn, chớ còn đi xả sao nổi nữa ? Nhưng mà gặp Tây Lọ thì hàng thiếc, hàng da thuê bịt lại cái trống thủng là vốn . Khách xin bê cho 100 nặng, có khi cả đời gặm bánh đa.
Phụ đề Việt Ngữ:
- Đằng ấy vừa đi đâu ta thế ? Được cụ hay kẹo ?
- Choa đưa con đào nhỏ xuống hàng lọng (tức đường Nam Bộ) chờ cho nó kót két (hay kẻo kẹt tức là cái sự ấy) xong với thằng tây ba lộ Nó ra, tớ thấy (chân, mông)của nó loạc choạc hết . Tớ hỏi nó có đi phì phăch (tức là phố hàng Quạt có hiệu Karaoke) khứ hồi (đi thêm lần khách nữa) nổi không? Nó bảo đi vườn hoa con cóc trước cửa Bắc Bộ Phủ ngồi đồng (tức ngồi trùm chăn làm ăn trên ghế đá) trong sương lạnh thì được chớ đi karaoke suốt đêm thì không nổi.
- Mẹ kiếp toàn là dân nắn bóp (tức Hàng Bột có động chị em ta chuyên mát xa), cá độ không xong thì ôm khoai từ (hàng khoai có nhà ngủ) cho thuê ca (1 giờ) ) ở đây phỏng theo chuyện tếu về một chị vắng chồng ở nhà chị đem khoai từ ra trước ngõ ngồi gọt, bất đồ chị ta cho 1 củ khoai vào hang cắc cớ rồi leo lên giường nằm đắp chăn rên hừ hừ như ốm nặng . Anh chồng về thấy thế đi mời thầy cúng lập đàn vái lia chia . Bổng đâu anh ta phát hứng cho cái củ tỏi vào miệng be rượu rồi rút ra không được. Mụ chủ nhà thấy thế phát cười to làm củ khoai văng ra ngoài . Con chó thấy củ khoai đã được gọt láng ngon lành bèn chạy lại. Anh thầy cúng nhơn lúc tình hình rối ren bèn mạnh dạn rút cái của quý ra. Thành ra cả hai đều khỏi bệnh. Anh chồng cảm ơn rối rít.
Ở đây ý nói là đi cá độ không nổi thì làm thế cho nó hạ hoa? nếu không thế thì đi Bê xê tê tức là hàng hòm luôn, BCT là bộ chính trị ( không hiểu sao giai cấp công nhân xích lô lại tặng cho bộ tham mưu giai cấp cái tên hàng hòm vậy ? Xã nghĩa là xả suôi (tiếng Sài Gòn xưa) hoặc xả láng đến sáng về luôn ! Đi tiểm là tụ điểm, nói lái là tiểm đ... !
Anh bạn bảo tôi:
- Tôi ngồi trên xe nghe hai đồng chí xích lô "cặp tàu" lại với nhau, vừa đạp vừa nói chuyện râm ran không có vẻ sợ sệt ai cả . Tôi cứ để cho họ tha hồ phát huy cách mạng ngôn ngữ nên xe chạy huốc nhà tôi, đến ngã rẽ bên Hồ Tây, hai người chia tay nhau tôi mới bảo anh bạn quay trở lại Hàng Đậu và về hàng Bạc.
Anh bạn cười :
- Và ông đi khứ hồi đến đấy nhẩy! Gần đấy có "Đêm Màu Hồng"... các em nhót rồi xả sáng đêm với cái "của tự có", các em lắc "liên tu bất tận" ô kê .. Ô vờ nai.
Tôi nghe đồng chí xích lô nói danh từ nhiều đến điếc con ráy. Tôi ở lại Hà Nội 10 ngày gặp một người đồng nghiệp cũ. Anh ta trước kia viết báo không hiểu vì thời cuộc đẩy dưa như thế nào nay anh ta trở thành thi sĩ và... anh ta bảo nhỏ tôi: "Anh đừng có dính với tôi, công an nó để ý mệt anh lắm đó!". Do đó tôi chỉ tâm sự được có một buổi thôi. Tôi khai thác anh về danh từ mới của cách mạng nhưng muốn hiểu tại sao giai cấp xích lô và gia cấp "bụi" lại có ngôn ngữ riêng của họ, tôi phải nghe anh bạn kể một số chuyện để chứng minh.
Thí dụ tại sao Hàng Bột lại có tên là hàng nắn bóp? Là vì ở đường này có một hiệu bán bia đi với mát xạ Vô đó chỉ làm động tác tay nhẹ nhàng thôi, còn muốn xã thì phải đi phì phạch (câu thơ của Hồ Xuân Hương là "phì phạch trong lòng đã sướng chưa?". Nên Hàng Quạt đổi ra là hàng Phì Phạch vì ở đây có động công khai, công an biết mà không làm gì hay bị cú đấm mõm mà không động tới thì không rõ. Chơi đến tận cùng. Đó là khẩu hiệu dân chơi. Gái trong các vũ trường ngày xưa gọi là ca-ve (cavalière tức là gái nhảy thuê) bây giờ tiếng ca-ve bất lực, được thay vào bằng hai chữ "dân chơi" tức là các em nhảy cò mồi để gài độ khách.
Hàng Trống bên góc Hồ Hoàn Kiếm nơi đặt trụ sở báo Nhân Dân hồi trước; nhà in báo ở Phố Tràng Tiền. Dân xích lô lẫn dân thường đều ngang nhiên gọi là Nhân Dân "đánh cái trống thủng không văng ra tiền". Công an có nghe cũng lờ đi, coi như không nghe - còn muốn bắt thì lý do gì?
Hàng Đào họ gọi là hàng đùi. Hàng Đẩy họ gọi là hàng đĩa, gộp lại là đùi đĩa. Vì ở Hàng Da, phố dài đông người. Những kẻ đa tình cứ đến đây tha hồ uống bia hơi không cần ôm, nhìn ra đường đếm những bộ đùi trần lên tới háng không biết cơ man nào mà kể, còn muốn xem (xem thôi) đĩa đủ loại thì xuống Hàng Đẩy.
Chặt đẹp, nhưng không có máu như đi nhảy phăng (fantasie) với dân chơi ở vũ trường. Mô na cô, Đêm Màu Hồng, Cút Bắt xong rồi nếu không muốn ngồi đồng thì "đi Liên Xô" - ngồi dưới chân tượng Lê Nin trùm ni lông lại cũng có thể núp 5, 7 cặp. Hai năm qua khi Lê Kả Phiêu chỉ thị những cán bộ trung cấp phải kê khai tài sản, thì họ lại có danh từ "đi khai tài sản" tức là đi Hàng Khai cũ, con phố thị tứ nhất có ngã tư Tràng Tiền . Sinh hoạt đẻ ra ngôn ngữ, trước đây không có chợ Cơ Bắp, nay thì chợ này rất hấp dẫn, ở Giảng Võ, nơi đây người có tiền đến mua con ở, thằng xe giá vài ba trăm đô tùy theo phẩm chất, đem về nhà muốn dùng vào việc khác thì cứ tự nhiên. Đàn bà con gái đã đành. Đàn ông và thanh niên cũng sáng giá lắm.
Hàng Mắm, Hàng Hòm lại được gọi là Hàng Hến, Hàng Sò (nghêu sò ốc hến, vở tuồng này bị cấm), gọi tắt là Bê-Xê-Hát và Bê-Xê-Tê.
Hàng Bồ gọi là Hàng Bịt hoặc Bồ Nhí. Hàng Cân gòi là Hàng Cán Cân (có lẽ do tiếng "cán câu tạo hóa rơi đâu mất" trong 1 bài thơ Hồ Xuân Hương). Hàng Bún gọi là hàng "Đảng ta". Có lẽ họ muốn nói là đảng ta yếu như bún? Danh từ này được dùng công khai nhất là sau khi CS cắt đất biên giới cho TC. Hàng Vôi gọi là Hàng Lý Tưởng... có nghĩa là đảng bạc như vôi chăng? Anh bạn tôi kết luận:
- Tôi tiếp xúc với một nhà thơ, nhờ anh ấy giải thích nhưng có nhiều tên "hàng" chính anh cũng không rõ tại sao mà chỉ đoán mò thôi. Thí dụ như Hàng Bông thợ Ruộm họ gọi là hàng Xuân Hoàng, chúng tôi đoán điềm giải mộng kinh hoàng vì phố này chạy ngang bên hông Hỏa Lò, nhưng có người bảo là không phải ý đó. Xuân là cô Xuân, Hoàng là vàng. Tức là cô Xuân cô Vàng. Vụ này ở trong nước, chúng tôi nghe đầy tai. Cô Xuân bị trùm đầu bằng vãi nệm nhà thương còn cô Vàng thì bị siết cổ chết, xác thả xuống sông Hoàng Bồ, trên tỉnh Cao Bằng, cho tuyệt tích.
Còn Hồ Hoàn Kiếm họ gọi là Hồ Tìm Kiếm . Dạo bờ hồ gọi là dạo tìm rùa vv và vv... - Anh bạn tiếp: Trước kia đảng tự hào rằng nhân dân ta theo đảng tới kỳ cùng, ngày nay mới thấy đảng xa rời dân và dân nói kháy, nói cạnh, nói khoé, như những lời phê bình đảng nhưng đảng không nghe, còn nhân dân thì cứ nói, và những vũ trường thì cứ mở cho trai gái hét với nhau. Cửa hàng Mộng Mơ, cái dấu nặng được dời địa điểm từ chữ Ô qua chữ Ơ thành ra Mông Mợ, vừa hét vừa ôm mông mợ!
- Hét là hò hét ấy hả ? Nói không nghe, nên phải hét to chớ gì!
- Không phải đâu ông bạn "vịt" kiều ơi! Hét là xả, xả xuôi đó. Hai bên trai gái đều dùng "của tự có" để hét với nhau, nhưng hét chưa đủ, hét rồi còn lắc nữa! Lắc tới cùng. Ông bạn ở Mỹ về qua trông có vẽ nhà quê lắm. Mỹ và ngoại quốc chơi không có bằng Việt Nam ta ngày nay đâu. Mộng Mơ không bằng mông mợ... Hí hí hí, bạn lạc hậu lắm!
... Tác giả tập truyện này lấy tên bộ ba truyện là 1- Tôm Hùm Huýt Sáo, 2- Hoàng Tử Lắc và 3- Nữ Hoàng Trắng để giải thích tiếng Lắc, có lẻ bằng 1,500 trang tiểu thuyết, chữ lắc không có trong từ điển Đào Duy Anh, Khang Hy tự điển hay đại tự điển Encyclopédie đâu! Chỉ có trong tự điển ăn chơi xã hội chủ nghĩa thời hậu Khả Phiêu tức là đương thời Nông Đức Mạnh vậy. Nay xin đặt tên sách như trên.
Bạn đọc thân mến,
Tôi thu thập tài liệu và tâm ngẫm quyễn tiểu thuyết này hơn 10 năm quạ Khi cảm thấy tạm đủ chất liệu (từ năm 1998 rồi) tôi đâm ra suy nghĩ hoang mang với một câu: "Lương tâm của thời đại để ở đâu? Có nên viết ra hay không?". Khi tôi đã quyết định "viết", thì tôi lại đụng nhằm một câu hỏi khác. "Viết với phương pháp nào? Nói rõ ra là cách thể hiện đề tài". Trong phương pháp của nghề viết, có hai cách. Euclid và Sophocle có 2 phương pháp khác nhau như sau đây (nhưng tôi không nhớ rõ phương pháp nào của cụ nào).
1- Phương pháp thứ nhất là "viết ra như sự thực xãy ra". Đó tạm gọi là hiện thực chân phương, nghĩa là sự việc xảy ra như thế nào, viết ra như thế ấy. Không có nhưn nhị, bình luận gì cả.
2- Phương pháp thứ hai là "viết ra như sự việc sẽ tiến tới đó". Phương pháp này cách mạng gọi, và tôi cũng đã từng đọc, từng học lúc ở Hà Nội: "mô tả sự việc theo hiện thực xã hội" (realisme socialiste). Tức là thấy cái mầm non nhú lên ở chỗ cuống lá vàng vừa rụng xuống. Hiện tượng nay được ông tổng bí thư Lê Duẫn dùng để huấn từ cho văn nghệ sĩ. Và sau đó được một anh chàng thi sĩ hạng ruồi diễn đạt ra bằng một bài thơ đăng trên báo Văn Nghệ Hà Nội, và được các thi sĩ "gật đầu" khen là "thợ xào". Nhưng rồi sau đó có vụ Liên Xô phóng vệ tinh nhân tạo có mang theo con chó "Leika" đâu vào thập niên 60 gì đó tôi quên mất rồi. Để ca ngợi thành công khoa học này thi sĩ Chế Lan Viên chơi chữ "Ôi chị Hằng Nga, cô gái Nga". Nhưng bạo hơn, có một thi sĩ khác, xin miễn nêu tên, dùng ngay tên chó đặt tên cho đứa con của mình mới chào đời: bé Leika!
Bổng nhiên tôi nhớ lại những việc xa xưa. Không biết để làm gì, vào cái lúc mà trí nhớ của tôi theo lệ thường thì không thể còn tốt nữa ở vào cái tuổi của tôi. Nhưng không hiểu tại sao nó cứ còn tốt? Giá mà nó xấu đi, nghĩa là quên đi, có hay hơn không?
Rồi tôi nhớ luôn đến 2 cái phương pháp thể hiện trong văn chương đã kể trên kia, tôi phân vân không biết mình nên dùng cái phương nào cho quyễn truyện này. Nhưng không sao. Ở Việt Nam mình cũNg có những bậc thầy: Tôi nhớ đến quyễn truyện của Tô Hoài "Quê Người" tôi được đọc cách đây gần 50 năm mà tôi vẫn còn chưa quên. Quyễn truyện mà ông viết lúc quá tuổi chơi dế một chút (như chính ông đã nói với tôi, tức là ngay sau quyễn "Dế Mèn Phiêu Lưu Ký"), một quyễn truyện mà tôi tưới nước mắt khi đọc, một quyễn truyện mà chính tác giả, người đã viết lượng tác phẩm chồng lên cao hơn bề cao của mình, cũng không có quyễn nào hay hơn. Trong "Quê Người", theo tôi thì tác giả dùng phương pháp thứ nhất , tức là "mô tả sự việc như tự nó". Lẽ dĩ nhiên là vì hồi đo;' tác giả đâu có được ai truyền cho cái phương pháp "hiện thực xã hội chủ nghĩa" để mà viết "Quê Người". Tôi có tò mò hỏi anh: "Tại sao anh viết về những chuyện ở "quê nhà" mà anh lại đặt tên là "Quê Người"?" Anh trả lời: "Vì lúc tôi viết, tôi nghĩ là những người này rồi sẽ rời khỏi quê hương họ đi sống nơi khác - tức là "Quê Người" vậy". Phải chăng quyễn truyện này là một lời tiên trỉ Dù sao thì nó cũng là một cách thể hiện nghệ thuật theo phương pháp thứ nhất, tức là "mô tả sự việc như tự nó".
Tôi thấy đây là phương pháp hay nhất, không biết vô tình hay cố ý mà Tô Hoài đã theo để viết quyễn truyện hay nhất của đời ông. Tức là chỉ viết như nó xãy ra, còn suy tư, thêm nhưn thêm nhị là phần của đọc giả.